Nguyễn Văn Khương
Lá thư từ mẹ
Mỗi tuần chỉ có một buổi nhận thư. Anh luôn đứng chờ từ sớm. Lá thư mẹ viết bằng chữ nguệch ngoạc, giấy đã ố vàng vì nước mắt. “Mẹ nhớ con lắm. Ở nhà vẫn để phần cơm con mỗi bữa. Con ăn uống đầy đủ nhé, đừng nhịn đói…” Đọc xong, anh chạy ra góc doanh trại khóc một mình.
Có lần mẹ gửi kèm gói muối vừng và ít kẹo. Anh chia cho cả tiểu đội. Những người lính xa nhà ngồi quanh nhau, vừa ăn vừa kể chuyện nhà. Khoảnh khắc ấy, anh hiểu rằng thời lính là lúc anh học cách yêu thương gia đình nhiều hơn bao giờ hết.



