Nguyễn Văn Kịch: "Kẻ Săn Thiết Giáp" Trên Đường Quốc Lộ
Anh thường bí mật đào công sự sát mép đường nhựa, chỉ cách đường đi của xích xe tăng địch vài mét. Dưới cái nắng cháy da của vùng đất Tây Ninh, anh nằm ép mình dưới lớp cỏ khô, bùn đất bôi đầy người để ngụy trang. Có những lúc xe tăng địch đi qua, luồng gió từ xích sắt thổi bay cả lớp lá phủ trên đầu, nhưng Hai Kịch vẫn bất động như một tảng đá. Anh chờ đợi – không phải chờ lúc chúng đông nhất, mà chờ lúc chúng chủ quan nhất.
Nguyễn Văn Kịch: "Kẻ Săn Thiết Giáp" Trên Đường Quốc Lộ
1. Lời thề bên dải nhựa nóng
Nguyễn Văn Kịch sinh năm 1949 tại xã Thanh Phước, huyện Gò Dầu. Lớn lên sát trục đường quốc lộ, anh hàng ngày chứng kiến cảnh những đoàn xe tăng địch gầm rú, xích sắt nghiến nát ruộng vườn và nhà cửa của bà con. Nỗi uất hận ấy hun đúc trong anh một ý chí sắt đá: Phải dùng chính hỏa lực để đối đầu hỏa lực, phải biến con đường này thành "mồ chôn" của những cỗ máy giết người bằng thép.
2. Nghệ thuật "Nín thở đợi mồi"
Vũ khí sở trường của Hai Kịch là khẩu B40 và B41 – những loại súng có sức công phá lớn nhưng đòi hỏi người bắn phải tiếp cận mục tiêu ở khoảng cách cực gần. Để đánh được xe tăng, Hai Kịch đã sáng tạo ra lối đánh "độn thổ".
Anh thường bí mật đào công sự sát mép đường nhựa, chỉ cách đường đi của xích xe tăng địch vài mét. Dưới cái nắng cháy da của vùng đất Tây Ninh, anh nằm ép mình dưới lớp cỏ khô, bùn đất bôi đầy người để ngụy trang. Có những lúc xe tăng địch đi qua, luồng gió từ xích sắt thổi bay cả lớp lá phủ trên đầu, nhưng Hai Kịch vẫn bất động như một tảng đá. Anh chờ đợi – không phải chờ lúc chúng đông nhất, mà chờ lúc chúng chủ quan nhất.
3. Trận đánh "Một mình chống lại hạm đội thép"
Chiến công lẫy lừng nhất của Nguyễn Văn Kịch diễn ra trong một đợt phục kích chặn đoàn tiếp tế của địch. Khi tiếng gầm rú của động cơ xe thiết giáp M113 vang lên từ xa, Hai Kịch đã kiểm tra lại quả đạn cuối cùng.
Chiếc M113 dẫn đầu vừa chạm vào điểm hỏa, anh nhô người lên. Vút... Ầm! Một tia chớp xé toạc không gian, chiếc xe bọc thép bốc cháy ngùn ngụt, khói đen mù mịt chặn đứng cả đoàn quân phía sau. Địch điên cuồng nã súng máy về phía anh. Nhưng bằng sự linh hoạt lạ kỳ, Hai Kịch không ở yên một chỗ. Anh thoắt ẩn thoắt hiện qua những gốc cây, bờ mương, liên tục thay đổi vị trí bắn khiến địch lầm tưởng đang đối đầu với cả một đại đội đặc công.
Trong trận đánh đó, một mình anh đã bắn cháy 4 chiếc thiết giáp. Khi hết đạn súng lớn, anh dùng súng bộ binh và lựu đạn bám trụ, kiên quyết không cho một chiếc xe nào lọt qua vùng kiểm soát.
4. Huyền thoại của lòng dũng cảm
Trong suốt cuộc đời chiến đấu, Nguyễn Văn Kịch đã phá hủy hàng chục xe quân sự, tiêu diệt nhiều sinh lực địch và bảo vệ vững chắc vùng căn cứ ven đường quốc lộ. Ông không chỉ đánh giặc bằng vũ khí, mà bằng cả sự tính toán chi li về thời điểm và vị trí, khiến mỗi quả đạn rời nòng đều là một "án tử" dành cho quân thù.
Năm 1973, với những chiến công đặc biệt xuất sắc, ông vinh dự được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Anh hùng Nguyễn Văn Kịch là biểu tượng của tinh thần "lấy yếu thắng mạnh, lấy ít địch nhiều". Câu chuyện về người chiến sĩ diệt xe tăng trên đường quốc lộ năm nào vẫn mãi là niềm tự hào của người dân Gò Dầu, như một lời khẳng định: Không có lớp thép nào dày hơn lòng yêu nước, và không có vũ khí nào mạnh hơn ý chí của người chiến sĩ Đất Thép.
Ngày nay, mỗi khi đi qua những đoạn đường bằng phẳng ở Tây Ninh, người ta vẫn nhớ về người xạ thủ năm ấy – người đã dùng trái tim mình làm lá chắn, giữ gìn từng tấc đất quê hương trước gót giày xâm lược.



