Cựu chiến binh

Nguyễn Văn Kiểm – hình ảnh của sự hy sinh

Nguyễn Văn Kiểm – hình ảnh của sự hy sinh

Tây Ninh26/04/2026Nguyễn Ngọc Bảo Anh (Xã Phước Vĩnh Tây)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong một chuyến đi thăm khu di tích lịch sử Cầu Kinh, em đã có dịp gặp một người ông rất đặc biệt. Đó là bác Nguyễn Văn Kiểm, một người lính già với cánh tay không còn nguyên vẹn nhưng nụ cười hiền hậu và ánh mắt sáng ngời. Bác chính là một nhân chứng sống của "thời hoa lửa" anh hùng trên quê hương em.

Bác Kiểm sinh năm 1946 tại xã Phước Lại, huyện Cần Giuộc. Bác kể rằng ngày xưa, khi đất nước còn chiến tranh, bác là chiến sĩ của Tiểu đoàn 5 Nhà Bè, thuộc Đại đội 316. Năm 1967, tại khu vực Cầu Kinh này, bác và các đồng đội đã trải qua 45 ngày đêm chiến đấu vô cùng ác liệt. Nghe bác kể, em như hình dung ra cảnh tượng bầu trời đầy khói lửa, tiếng máy bay gầm rú và tiếng pháo nổ vang trời. Dù quân Mỹ có tàu chiến hiện đại, máy bay tối tân, nhưng bác Kiểm và đồng đội vẫn kiên cường bám trụ, đánh chìm tàu và bắn rơi cả máy bay địch để bảo vệ quê hương.

Câu chuyện cảm động nhất mà bác chia sẻ là về tình đồng đội. Trong một trận đánh, bác thấy người bạn thân là chú Tám Nghĩa bị trúng đạn ngã xuống. Bất chấp hiểm nguy, bác Kiểm lao vào cứu bạn và bị thương nặng ở tay trái. Lúc đó, bác cứ ngỡ chú Tám Nghĩa đã hy sinh nên lòng đau thắt lại. Thật kỳ diệu, sau đó bác lại gặp lại người đồng đội ấy ngay tại trạm y tế. Sự sống sót của đồng đội chính là món quà lớn nhất đối với bác. Tuy nhiên, chiến tranh thật tàn khốc, đến năm 1970, bác lại bị trúng đạn một lần nữa và vĩnh viễn mất đi cánh tay phải của mình.

Giờ đây, khi đất nước đã hòa bình, dù là một thương binh nặng nhưng bác Kiểm vẫn không nghỉ ngơi. Mỗi ngày, người dân quanh vùng Cầu Kinh đều thấy hình dáng quen thuộc của người lính già một tay chậm rãi quét dọn, cắt tỉa cây cảnh và thắp nhang cho các liệt sĩ. Bác kể: "Trước khi khu di tích này được xây dựng vào năm 2013, bác đã tự tay lập một ngôi miếu nhỏ để thờ anh em đồng đội". Với bác, việc chăm sóc nơi này không phải vì tiền bạc hay công danh, mà là vì cái nghĩa, cái tình với những người đã ngã xuống.

Khi kể về những trận đánh, giọng bác vang lên hào hùng, mạnh mẽ như vẫn còn là chàng trai mười tám, đôi mươi năm nào. Nhưng khi nhắc đến tên những người bạn đã hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ, giọng bác bỗng nghẹn lại, đôi mắt rưng rưng. Bác bảo rằng mình còn sống được đến ngày hôm nay để nhìn thấy quê hương giàu đẹp là một sự may mắn, nên bác phải có trách nhiệm giữ gìn ký ức cho thế hệ mai sau.

Hình ảnh bác Nguyễn Văn Kiểm với cánh tay áo trống trải nhưng trái tim đầy ắp tình yêu thương đã để lại trong em ấn tượng sâu sắc. Bác là một tấm gương sáng về lòng dũng cảm trong chiến tranh và sự thủy chung trong thời bình. Em tự hứa với bản thân sẽ học tập thật tốt để xứng đáng với những hy sinh của bác và các cha anh, để ngọn lửa anh hùng của dân tộc sẽ mãi mãi cháy sáng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Nguyễn Văn Kiểm – hình ảnh của sự hy sinh | Câu chuyện thời hoa lửa