NGUYỄN VĂN KỲ – TRUNG ĐỘI TRƯỞNG VÀ KHÚC VĨ THANH TRÊN SÓNG DỮ THÁNG MƯỜI
NGUYỄN VĂN KỲ – TRUNG ĐỘI TRƯỞNG VÀ KHÚC VĨ THANH TRÊN SÓNG DỮ THÁNG MƯỜI
Có những người lính ngã xuống không phải dưới lòng đất cày chiến hào, mà thân xác họ hòa vào dòng hải lưu lạnh giá, biến xương máu mình thành những cột mốc chủ quyền đóng đinh vào lòng biển cả bao la. Bản hùng ca nghẹt thở ấy thuộc về Thượng sĩ, Trung đội trưởng Nguyễn Văn Kỳ, người con sinh năm 1947 tại xã Nghĩa Đồng, huyện Tân Kỳ, tỉnh Nghệ An. Chiến đấu trong lực lượng hải quân P2M, anh Kỳ ở tuổi hai mươi lăm mang trong mình dòng máu kiên cường và bản lĩnh dạn dày của một người con miền trung nắng gió. Qua dòng ký ức kiêu hãnh của những cựu binh hải quân, ngày 15 tháng 10 năm 1972 là một ngày bão táp khi biên đội tàu của anh nhận lệnh áp tải một chuyến hàng vũ khí đặc biệt tiến vào vùng biển miền Nam. Địch phát hiện và huy động cụm tàu chiến cùng máy bay trực thăng bao vây, nã pháo điên cuồng hòng bắt sống con tàu của ta. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, trung đội trưởng Nguyễn Văn Kỳ đã gầm lên chỉ huy, một tay ghì chặt khẩu súng phòng không quét liên tục vào máy bay địch, tạo khoảng trống thời gian quý giá cho các chiến sĩ kích hoạt khối bộc phá hủy tàu nhằm giữ bí mật quân sự. Một quả pháo kích tầm xa bắn trúng boong tàu, hất văng người trung đội trưởng kiên trung xuống dòng nước xiết. Chi tiết biểu tượng khắc sâu vào tâm khảm đồng đội chính là chiếc còi chỉ huy bằng đồng móp méo vì sức ép bom, dẫu dính máu tươi và ngập trong vị mặn của biển cả nhưng vẫn được anh ngậm chặt đến hơi thở cuối cùng. Anh ra đi khi tuổi hai mươi lăm đang ở độ rực rỡ nhất, gửi lại thân xác cho biển sâu nhưng linh hồn anh đã hóa thành sóng cả bảo vệ chủ quyền biên giới quốc gia. Câu kết đắt giá cho cuộc đời anh chính là dáng đứng hiên ngang trước họng pháo, một tư thế kiêu hãnh xé nát nỗi sợ hãi để đổi lấy sự trường tồn của biển đảo quê hương.



