Cựu chiến binh

Nguyễn Văn Lanh: Người lính giữ lá cờ Tổ quốc giữa biển khơi

Quảng Ninh10/08/2026ĐOÀN TRƯỜNG THPT LÊ QUÝ ĐÔN (Đoàn xã Nghĩa Trung)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những khoảnh khắc trong lịch sử chỉ diễn ra trong vài phút, nhưng giá trị của nó còn sống mãi với nhiều thế hệ. Có những con người không cần những lời hứa hẹn lớn lao, chỉ bằng hành động dũng cảm đã viết nên trang sử bất diệt của dân tộc. Với tôi, câu chuyện về Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Văn Lanh chính là một câu chuyện như thế – câu chuyện về lòng yêu nước, về ý chí kiên cường và khát vọng bảo vệ chủ quyền thiêng liêng của Tổ quốc.

Ngày 14 tháng 3 năm 1988, trên bãi đá Gạc Ma thuộc quần đảo Trường Sa, các chiến sĩ Hải quân nhân dân Việt Nam đang thực hiện nhiệm vụ xây dựng và bảo vệ chủ quyền biển đảo. Họ không mang theo khát vọng chiến tranh, mà mang theo vật liệu xây dựng, lá cờ đỏ sao vàng và niềm tin vào Tổ quốc.

Trong số những người lính ấy có chiến sĩ công binh Nguyễn Văn Lanh.

Khi lực lượng đối phương tiến đến nhằm giật lá cờ Tổ quốc đang cắm trên bãi đá, Nguyễn Văn Lanh cùng đồng đội đã lập tức đứng thành vòng tròn bảo vệ lá cờ. Đối với họ, lá cờ không chỉ là một tấm vải đỏ có ngôi sao vàng, mà là biểu tượng thiêng liêng của độc lập, chủ quyền và danh dự dân tộc.

Dù bị tấn công bằng vũ khí và chịu nhiều thương tích, Nguyễn Văn Lanh vẫn không buông cán cờ. Ông kiên quyết giữ chặt lá cờ bằng cả sức lực còn lại. Máu của ông hòa vào nước biển, nhưng ý chí thì không hề lay chuyển. Hình ảnh người chiến sĩ ôm chặt cán cờ giữa làn đạn đã trở thành biểu tượng bất diệt của tinh thần yêu nước và lòng quả cảm của người lính Hải quân Việt Nam.

Ngay sau đó, cuộc tấn công khiến nhiều cán bộ, chiến sĩ hy sinh anh dũng. Sáu mươi bốn người con ưu tú của đất nước đã nằm lại giữa biển khơi. Nguyễn Văn Lanh bị thương rất nặng nhưng may mắn được đồng đội cứu sống. Những vết thương trên cơ thể ông là minh chứng cho một trận chiến khốc liệt, còn tinh thần bất khuất của ông trở thành niềm tự hào của cả dân tộc.

Sau khi trở về từ chiến trường, Nguyễn Văn Lanh mang trên mình nhiều di chứng do chiến tranh để lại. Thế nhưng ông chưa bao giờ xem mình là người có công lớn. Trong những lần gặp gỡ học sinh, sinh viên hay đồng đội, ông luôn khiêm nhường kể về những người đã mãi mãi nằm lại ở Gạc Ma. Ông cho rằng mình chỉ là người may mắn còn sống để kể lại câu chuyện về những đồng đội anh dũng đã hy sinh vì biển đảo quê hương.

Năm 1989, Nhà nước đã phong tặng ông danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Nhưng có lẽ phần thưởng lớn nhất đối với ông không phải là những tấm huân chương, mà là việc lá cờ Tổ quốc vẫn tung bay trên những vùng biển, hòn đảo thiêng liêng của Việt Nam, được tiếp nối bởi biết bao thế hệ cán bộ, chiến sĩ Hải quân hôm nay.

Mỗi khi nhắc đến Nguyễn Văn Lanh, tôi luôn nhớ đến câu nói giản dị của những người lính Trường Sa: "Còn người thì còn đảo." Chính tinh thần ấy đã tạo nên sức mạnh để họ vượt qua mọi hiểm nguy, chấp nhận hy sinh vì chủ quyền thiêng liêng của đất nước.

Câu chuyện về Nguyễn Văn Lanh không chỉ kể về một người lính dũng cảm mà còn nhắc nhở chúng ta rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu và tuổi xuân của biết bao người con đất Việt. Thế hệ trẻ hôm nay không phải cầm súng ra chiến trường, nhưng có thể tiếp nối tinh thần ấy bằng cách học tập tốt, sống có trách nhiệm, tuân thủ pháp luật, góp phần xây dựng đất nước ngày càng giàu mạnh và luôn hướng về biển đảo quê hương.

Thời gian có thể làm phai mờ nhiều dấu vết của chiến tranh, nhưng sẽ không bao giờ xóa nhòa hình ảnh người chiến sĩ Nguyễn Văn Lanh ôm chặt lá cờ Tổ quốc giữa biển Gạc Ma. Đó là biểu tượng của lòng yêu nước, của ý chí kiên cường và của khát vọng gìn giữ non sông Việt Nam.

Để rồi mỗi khi nhìn lá cờ đỏ sao vàng tung bay trong gió, chúng ta càng thấm thía rằng phía sau màu cờ ấy là biết bao sự hy sinh. Và câu chuyện về Anh hùng Nguyễn Văn Lanh sẽ mãi là ngọn lửa truyền cảm hứng, nhắc nhở mỗi người Việt Nam hôm nay và mai sau sống xứng đáng với những người đã hiến dâng tuổi xuân và cả cuộc đời mình cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn