NGUYỄN VĂN LÊN – NGƯỜI TRINH SÁT ĐẶC CÔNG GIỮA NHỮNG TRẬN CHỐNG CÀN
Anh hùng LLVTND Nguyễn Văn Lên (tức Nguyễn Văn Tới, sinh năm 1942), quê xã Bình Mỹ, huyện Tân Uyên, tỉnh Sông Bé, nhập ngũ tháng 2/1962. Từ năm 1962 đến đầu năm 1967, ông tham gia 66 trận, theo tư liệu đã diệt và làm bị thương trên 760 đối phương, trong đó có hơn 400 lính Mỹ, phá hủy 24 xe cơ giới, gồm 18 xe tăng, 3 khẩu pháo 105 mm, thu 20 súng và diệt 1 máy bay lên thẳng. Nổi bật trong các trận chống càn cuối năm 1966 và đầu năm 1967, ông thể hiện bản lĩnh của một cán bộ trinh sát đặc công gan dạ, mưu trí và bền bỉ. Ngày 17/9/1967, Nguyễn Văn Lên được tặng Huân chương Quân công Giải phóng hạng Ba và danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân giải phóng.
Tháng 1 năm 1967.
Một cuộc càn lớn của quân Mỹ tiến vào khu căn cứ.
Suốt nhiều ngày, người cán bộ trinh sát đặc công Nguyễn Văn Lên cùng đồng đội liên tục bám sát đối phương, tổ chức đánh trả.
Có ngày vì quá kiệt sức, ông ngất đi hai lần.
Nhưng mỗi lần tỉnh lại, Nguyễn Văn Lên lại tiếp tục chiến đấu.
Sáu ngày chống càn ấy trở thành một trong những dấu ấn đặc biệt trong cuộc đời người lính xuất thân từ một cậu bé từng phải đi ở đợ chăn trâu từ năm lên sáu.
Tuổi thơ cơ cực và món nợ với quê hương
Nguyễn Văn Lên, còn có tên Nguyễn Văn Tới, sinh năm 1942 tại xã Bình Mỹ, huyện Tân Uyên, tỉnh Sông Bé.
Ông sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo.
Cha và anh đều là bộ đội và đã hy sinh trong chiến đấu.
Mới 6 tuổi, Nguyễn Văn Lên đã phải đi ở đợ, chăn trâu cho địa chủ. Đến năm 15 tuổi, ông bỏ đi làm công nhân cạo mủ cao su.
Năm 1961, người thanh niên ấy trở về quê.
Ông bắt đầu tham gia hoạt động kháng chiến bằng những công việc như thông tin, liên lạc, rải truyền đơn.
Tháng 2/1962, Nguyễn Văn Lên nhập ngũ.
Từ đây, chiến trường trở thành nơi thử thách và tôi luyện ông.
Một mình ở lại giữ hướng tiến công
Tháng 9/1963, đơn vị tiến công “ấp chiến lược” Bình Mỹ.
Khi lực lượng phát triển vào sâu, tình hình trở nên khó khăn, một số đồng đội bị thương vong.
Nguyễn Văn Lên quyết định một mình ở lại đánh chặn, đồng thời cử ba chiến sĩ quay ra ngoài lấy thêm thủ pháo.
Ông giữ vị trí cho đến khi đồng đội trở lại.
Sau đó, cả tổ tiếp tục tiến công.
Họ lần lượt vượt qua ba tuyến phòng thủ, đánh vào sở chỉ huy, phối hợp với đơn vị tiêu diệt lực lượng đóng giữ và hỗ trợ nhân dân nổi dậy phá “ấp chiến lược”.
Đây mới chỉ là một trong nhiều lần Nguyễn Văn Lên chiến đấu trong tình thế đặc biệt khó khăn.
Bị thương vẫn đánh chiếm lô cốt
Tháng 6/1964, trong trận đánh bốt Tống Bảng, Nguyễn Văn Lên cùng tổ thực hiện nhiệm vụ mở đường qua hàng rào.
Đối phương phát hiện và ném lựu đạn.
Cả tổ bị thương.
Nguyễn Văn Lên cũng trúng thương, máu chảy nhiều.
Nhưng ông vẫn động viên đồng đội tiếp tục nhiệm vụ.
Khi tiến sâu hơn, lực lượng bên cạnh không còn, Nguyễn Văn Lên một mình xông lên, dùng lựu đạn đánh chiếm lô cốt.
Phát hiện phía trong còn hầm ngầm và hỏa điểm, ông gọi trung liên từ bên ngoài bắn chi viện, sau đó tiếp tục dùng thủ pháo đánh vào vị trí đối phương.
Cửa mở được khai thông.
Đơn vị xung phong và làm chủ trận địa.
Lúc ấy Nguyễn Văn Lên đã mất nhiều máu.
Nhưng ông chưa chịu về trạm cấp cứu.
Trên đường rời trận địa, thấy những đồng đội bị thương nặng hơn mình, ông tiếp tục cõng thương binh về phía sau.
Bảy ngày đêm bám địch trên đường số 16
Cuối tháng 11/1966, quân Mỹ mở cuộc càn dọc đường số 16.
Nguyễn Văn Lên dẫn tổ trinh sát đặc công bám theo.
Một ngày.
Rồi hai ngày.
Cuộc chiến kéo dài đến 7 ngày đêm.
Tổ của ông sử dụng nhiều cách đánh khác nhau, trong đó có mìn định hướng và lựu đạn, liên tục tập kích vào các vị trí đối phương.
Theo tư liệu thành tích, sau bảy ngày đêm, đơn vị đã diệt trên 100 đối phương, phá hủy 2 khẩu pháo 105 mm cùng 5 xe tăng và xe bọc thép.
Nhưng chỉ ít lâu sau, Nguyễn Văn Lên lại bước vào một thử thách lớn hơn.
Sáu ngày chống một cuộc càn lớn
Tháng 1/1967, quân Mỹ mở một cuộc càn quy mô lớn vào căn cứ.
Nguyễn Văn Lên lúc này đã là một cán bộ chỉ huy giàu kinh nghiệm.
Ông dẫn đơn vị liên tục cơ động, bám sát tình hình và tổ chức nhiều trận đánh.
Cường độ chiến đấu kéo dài khiến sức lực của người lính bị đẩy đến giới hạn.
Có ngày Nguyễn Văn Lên ngất hai lần vì quá mệt.
Nhưng khi tỉnh lại, ông tiếp tục chỉ huy.
Ngày này sang ngày khác.
Suốt 6 ngày, đơn vị kiên trì chống càn và bẻ gãy nhiều đợt tiến công.
Theo tư liệu, lực lượng do Nguyễn Văn Lên chỉ huy trong đợt này đã diệt và làm bị thương 450 lính Mỹ, đồng thời thu nhiều súng đạn.
Từ cậu bé chăn trâu đến người chỉ huy đặc công
Đến đầu năm 1967, Nguyễn Văn Lên đã trải qua 66 trận chiến đấu.
Theo hồ sơ thành tích được cung cấp, ông cùng đồng đội lập nhiều chiến công, còn bản thân nổi bật với khả năng sử dụng linh hoạt các phương tiện chiến đấu: mìn định hướng, thủ pháo, lựu đạn để đánh bộ binh, xe tăng, xe bọc thép và cả máy bay lên thẳng.
Nhưng Nguyễn Văn Lên không chỉ được nhắc đến bởi những trận đánh.
Ông còn là người chăm lo xây dựng đơn vị, thương yêu đồng đội và bảo vệ tính mạng, tài sản của nhân dân.
Từ một cậu bé sáu tuổi phải đi ở đợ chăn trâu, Nguyễn Văn Lên đã trưởng thành thành Trung đội trưởng thuộc Đội trinh sát đặc công huyện Tân Uyên.
Ông được tặng Huân chương Chiến công Giải phóng hạng Nhì, hai lần là Chiến sĩ thi đua cấp tỉnh, một lần là Chiến sĩ thi đua quân khu và nhiều danh hiệu dũng sĩ.
Ngày 17 tháng 9 năm 1967, Nguyễn Văn Lên được Ủy ban Trung ương Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam tặng Huân chương Quân công Giải phóng hạng Ba và danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân giải phóng.
Trong rất nhiều chi tiết về cuộc đời ông, có lẽ hình ảnh cô đọng nhất vẫn là những ngày đầu năm 1967:
Một người chỉ huy đã kiệt sức đến mức ngất đi giữa trận đánh, nhưng khi tỉnh lại vẫn trở về vị trí, tiếp tục cùng đồng đội chiến đấu.
Đó cũng là hình ảnh tiêu biểu cho cuộc đời Nguyễn Văn Lên – từ cậu bé chăn trâu nghèo khó của Bình Mỹ trở thành người cán bộ trinh sát đặc công được tuyên dương Anh hùng.



