NGUYỄN VĂN LỘC CỰU CHIẾN BINH

Ông Nguyễn Văn Lộc là một người lính đã đi qua những năm tháng chiến tranh đầy gian khổ nhưng cũng rất đỗi hào hùng. Thời trẻ, ông tham gia quân ngũ, đảm nhận nhiều nhiệm vụ quan trọng như tải đạn, làm công tác thông tin liên lạc. Trong những năm chiến đấu ác liệt, đặc biệt vào khoảng năm 1974, ông cùng đồng đội chiến đấu với tinh thần “gặp địch ở đâu là đánh ở đó”, không hề nao núng trước hiểm nguy.
Trong quân đội, ông được huấn luyện rất nghiêm khắc và bài bản: từ kỹ năng bắn súng, lăn lê, bò trườn đến các chiến thuật tác chiến trong nhiều điều kiện khác nhau. Những kỹ năng ấy đã giúp ông vượt qua vô vàn tình huống sinh tử trên chiến trường. Điều kiện sinh hoạt lúc bấy giờ vô cùng thiếu thốn, bữa ăn của người lính đôi khi chỉ là cơm trắng với muối, nhưng tất cả đều chấp nhận, bởi họ hiểu rằng còn rất nhiều đồng đội khác còn khó khăn hơn mình.
Một trong những kỷ niệm đáng nhớ nhất của ông là quãng thời gian làm công tác thông tin liên lạc. Ông thường xuyên sửa chữa máy móc, nối dây điện thoại để đảm bảo thông tin thông suốt giữa các đơn vị. Công việc ấy tuy thầm lặng nhưng lại đóng vai trò vô cùng quan trọng trong mỗi trận đánh.
Sau này, ông còn tham gia chiến đấu tại chiến trường Campuchia. Những chuyến hành quân kéo dài từ sáng sớm đến chiều tối, được xe của tiểu đoàn đưa sang bên kia biên giới. Có những lúc, đơn vị của ông phải chủ động tìm kiếm đối phương để chiến đấu. Đêm đến, ông và đồng đội ngủ tạm trong những chiếc lều đơn sơ, thậm chí không có người canh gác. Nước uống cũng vô cùng khan hiếm, nhiều khi phải lấy từ những vũng nước đọng nơi dấu chân trâu. Trong điều kiện khắc nghiệt ấy, ông từng bị sốt rét nhưng vẫn được quân y chữa trị kịp thời để tiếp tục chiến đấu.
Điều đáng quý nhất ở ông chính là tinh thần kiên cường, không một lời than vãn hay trách móc. Dù phải chịu đựng bao gian khổ, ông vẫn luôn nghĩ đến đồng đội, luôn tin rằng mình còn may mắn hơn nhiều người khác. Chính ý chí ấy đã giúp ông vượt qua mọi thử thách.
Chiến tranh cũng để lại những hậu quả nặng nề. Thính giác của ông bị ảnh hưởng, tai không còn nghe rõ như trước. Tuy vậy, ông vẫn tự hào vì đã cùng đồng đội chiến đấu, góp phần giải phóng quê hương Bà Rịa – Vũng Tàu, tiến lên Sài Gòn trong những ngày lịch sử. Sau đó, ông tiếp tục tham gia nhiệm vụ quốc tế tại Campuchia, góp phần tiêu diệt Khmer Đỏ và giải cứu người dân vô tội.
Trong một lần chiến đấu, ông và đồng đội phải đối mặt với những bãi mìn do Khmer Đỏ cài đặt. Có người đã không may giẫm phải mìn, chịu thương tích nặng nề. Sau trận đánh, ông từng bị lạc đơn vị, may mắn gặp được người dân địa phương giúp đỡ và dẫn đường trở về.
Câu chuyện cuộc đời của ông Nguyễn Văn Lộc không chỉ là những ký ức chiến tranh mà còn là minh chứng cho lòng dũng cảm, tinh thần hy sinh và ý chí kiên cường của người lính Việt Nam. Những gì ông đã trải qua sẽ mãi là bài học quý giá cho thế hệ sau về lòng yêu nước và sự trân trọng hòa bình hôm nay.


