Nguyễn Văn Lợi – ký ức đường Trường Sơn 1970
Bác Nguyễn Văn Lợi – một cựu chiến binh từng làm nhiệm vụ vận tải trên tuyến đường Trường Sơn năm 1970 – vẫn luôn nhớ rõ những tháng ngày mà mỗi chuyến đi đều gắn liền với hiểm nguy và thử thách.
Bác Nguyễn Văn Lợi – một cựu chiến binh từng làm nhiệm vụ vận tải trên tuyến đường Trường Sơn năm 1970 – vẫn luôn nhớ rõ những tháng ngày mà mỗi chuyến đi đều gắn liền với hiểm nguy và thử thách.
Bác kể, cuộc sống của những người lính vận tải khi ấy gần như đảo lộn theo nhịp của chiến tranh:
“Đi đêm là chính, ban ngày phải ẩn nấp trong rừng. Hễ nghe tiếng máy bay là tim đập nhanh hơn… vì biết có thể bị phát hiện bất cứ lúc nào.”
Những đoàn xe lặng lẽ nối nhau trong đêm tối, không ánh đèn, không tiếng còi. Con đường xuyên rừng trở nên quen thuộc, nhưng cũng luôn tiềm ẩn nguy hiểm.
“Có khi đi trong đêm mà chỉ nhìn bóng xe phía trước để bám theo. Đường xấu, lại trơn trượt, nhưng vẫn phải đi cho kịp tiến độ…”
Mỗi chuyến hàng là một nhiệm vụ quan trọng – chở theo lương thực, vũ khí, tiếp sức cho chiến trường phía trước. Chính vì vậy, dù gian khổ, không ai cho phép mình chậm trễ.
Một lần, trong lúc đoàn xe dừng lại nghỉ tạm giữa rừng, bất ngờ máy bay địch xuất hiện.
Chỉ trong tích tắc, bầu trời rền vang tiếng động cơ, rồi bom bắt đầu trút xuống.
“Bom rơi gần lắm, đất đá văng lên khắp nơi. Có chỗ rung chuyển mạnh, cây cối đổ xuống…”
Không ai kịp nghĩ nhiều, tất cả lập tức hành động theo phản xạ.
“Tụi tôi nhanh chóng đưa hàng vào chỗ kín, tìm cách che chắn. Xong lại quay ra kiểm tra từng xe, xem có bị hư hại không…”
Giữa khói bụi và tiếng nổ, từng người vẫn bình tĩnh làm việc, giữ cho hàng hóa không bị tổn thất. Bởi ai cũng hiểu, phía trước đang trông chờ vào những chuyến hàng ấy.
Sau trận đánh phá, khi không gian dần yên tĩnh trở lại, cả đoàn mới có thời gian nhìn lại nhau. Người nào cũng lấm lem bùn đất, mồ hôi hòa lẫn với khói bụi, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự quyết tâm.
“Có những lúc mệt lắm… nhưng không ai bỏ cuộc. Hàng còn đó là phải đưa đi tiếp.”
Những chuyến xe lại tiếp tục lăn bánh trong đêm, như chưa từng có điều gì xảy ra.
Nhiều năm sau, khi nhắc lại quãng thời gian ấy, bác Lợi chỉ cười nhẹ:
“Mỗi chuyến đi là một lần đánh cược… nhưng ai cũng quyết tâm đi đến cùng.”
Một câu nói giản dị, nhưng chứa đựng cả tinh thần dũng cảm và trách nhiệm của những người lính vận tải – những con người thầm lặng nhưng đã góp phần giữ vững “mạch máu” của chiến trường.
Câu chuyện của bác Nguyễn Văn Lợi là minh chứng cho sự kiên cường và bền bỉ, nơi mà từng bánh xe lăn qua bom đạn đã góp phần làm nên thắng lợi chung của cả dân tộc.



