Khác

Nguyễn văn Mạnh

Sinh năm 1953 tại vùng quê Hà Trung – Thanh Hóa, Nguyễn Văn Mạnh lớn lên trong những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Tuổi thơ của anh gắn liền với cánh đồng, lũy tre làng và cả những lần nghe tin bom đạn dội về quê hương. Chính điều đó đã hun đúc trong anh ý chí lên đường bảo vệ Tổ quốc.

Lai Châu18/03/2026Nguyễn văn Mạnh (nguồn sưu tầm)7 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh năm 1953 tại vùng quê Hà Trung – Thanh Hóa, Nguyễn Văn Mạnh lớn lên trong những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Tuổi thơ của anh gắn liền với cánh đồng, lũy tre làng và cả những lần nghe tin bom đạn dội về quê hương. Chính điều đó đã hun đúc trong anh ý chí lên đường bảo vệ Tổ quốc.

Năm 1972, khi vừa tròn 19 tuổi, Nguyễn Văn Mạnh tình nguyện nhập ngũ. Ngày rời quê, anh khoác ba lô lên vai, bước đi trong ánh mắt dõi theo của gia đình và bà con xóm làng. Không ai nói thành lời, nhưng tất cả đều hiểu: đó là hành trình của trách nhiệm, của lòng yêu nước.

Mạnh được biên chế vào Sư đoàn 368 Pháo binh. Những ngày đầu quân ngũ, anh phải làm quen với kỷ luật nghiêm ngặt và những khẩu pháo nặng nề. Từ một chàng trai nông dân, anh dần trở thành một chiến sỹ pháo binh vững vàng, thuần thục từng thao tác, từng mệnh lệnh.

Chiến trường không cho phép sự yếu mềm. Những trận địa pháo của đơn vị anh thường xuyên hứng chịu bom đạn ác liệt. Nhưng giữa khói lửa mịt mù, Nguyễn Văn Mạnh cùng đồng đội vẫn kiên cường bám trụ. Mỗi lần khai hỏa, ánh chớp từ nòng pháo bùng lên, rực sáng như những đóa “hoa lửa” giữa màn đêm chiến tranh. Đó là khoảnh khắc vừa dữ dội, vừa thiêng liêng – nơi ý chí con người hòa cùng sức mạnh của vũ khí, tạo nên những đòn đánh quyết định.

Có lần, trong một trận đánh lớn, địch tập trung pháo kích dữ dội vào trận địa. Đất đá văng tung, khói bụi mù mịt, nhiều chiến sỹ bị thương. Nguyễn Văn Mạnh không quản hiểm nguy, lao vào cứu đồng đội và bảo vệ khẩu pháo. Dù tay bị trầy xước, tai ù đi vì sức ép, anh vẫn kiên trì cùng đồng đội giữ vững vị trí, tiếp tục chiến đấu đến cùng.

Những năm tháng từ 1972 đến 1976 là quãng thời gian gian khổ nhưng đầy tự hào của người lính trẻ. Mạnh không chỉ trưởng thành trong chiến đấu mà còn học được giá trị của tình đồng chí, sự hy sinh và lòng kiên cường.

Năm 1976, anh xuất ngũ với quân hàm Hạ sỹ, chức vụ chiến sỹ, trở về quê hương Hà Trung. Mang theo hành trang là những ký ức không thể nào quên của một thời “hoa lửa”, Nguyễn Văn Mạnh lại bắt đầu cuộc sống đời thường với ruộng đồng và gia đình.

Dù chiến tranh đã lùi xa, nhưng trong lòng người lính năm xưa, những ánh “hoa lửa” từ trận địa pháo vẫn luôn rực sáng. Đó là biểu tượng của tuổi trẻ đã cống hiến, của lòng yêu nước bất diệt và của một thế hệ đã sống trọn vẹn vì Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn