Nguyễn Văn Ngươn
Những năm tháng giữ đất nơi tuyến lửa Vĩnh Gia
Những năm tháng giữ đất nơi tuyến lửa Vĩnh Gia
Ông Nguyễn Văn Ngươn sinh năm 1955 tại xã Long Sơn, huyện Phú Tân, tỉnh An Giang. Sinh ra trong những năm đất nước còn chiến tranh, tuổi trẻ của ông gắn liền với những biến động lớn của dân tộc. Khi non sông vừa thu về một mối sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, nhân dân cả nước bắt tay vào xây dựng cuộc sống mới. Thế nhưng ở vùng biên giới Tây Nam, tình hình an ninh vẫn còn nhiều diễn biến phức tạp, đòi hỏi những người thanh niên yêu nước tiếp tục đứng lên bảo vệ Tổ quốc.
Tháng 10 năm 1977, ông Nguyễn Văn Ngươn lên đường nhập ngũ. Được biên chế vào Tiểu đoàn 2, Trung đoàn 2, Sư đoàn 4 (D2, E2, F4), ông cùng đồng đội nhận nhiệm vụ chiến đấu và bảo vệ biên giới Tây Nam của Tổ quốc trong giai đoạn cam go nhất.
Địa bàn hoạt động của đơn vị là khu vực Vĩnh Gia, huyện Tri Tôn, tỉnh An Giang – vùng đất nằm sát chân núi, gần tuyến biên giới Việt Nam – Campuchia. Những năm cuối thập niên 1970, nơi đây trở thành một trong những địa bàn trọng điểm của cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới Tây Nam. Tiếng súng, những cuộc hành quân và sự căng thẳng nơi tuyến đầu đã trở thành hiện thực hằng ngày đối với những người lính trẻ.
Những ngày đầu đến đơn vị, ông Ngươn nhanh chóng làm quen với cuộc sống quân ngũ đầy kỷ luật và gian khổ. Các chiến sĩ phải thường xuyên cơ động, hành quân trên những cung đường gập ghềnh, vượt qua những cánh đồng, triền núi và các khu vực biên giới để thực hiện nhiệm vụ. Dưới cái nắng gay gắt của vùng Bảy Núi hay trong những cơn mưa bất chợt của mùa nước nổi, người lính vẫn kiên trì bám trụ địa bàn.
Trong suốt những năm tháng công tác, ông cùng đồng đội tham gia bảo vệ các vị trí chiến lược, tuần tra, chốt giữ và sẵn sàng chiến đấu trước mọi tình huống. Cuộc sống nơi tuyến đầu luôn tiềm ẩn nhiều hiểm nguy, nhưng ý chí bảo vệ quê hương và lòng tin vào thắng lợi đã giúp những người lính vượt qua mọi thử thách.
Điều còn đọng lại sâu sắc nhất trong ký ức của ông chính là tình đồng chí, đồng đội. Giữa chiến trường gian khó, những người lính xem nhau như người thân trong gia đình. Họ cùng chia sẻ từng ngụm nước, từng bữa cơm đơn sơ và luôn sẵn sàng giúp đỡ nhau trong những lúc khó khăn nhất. Chính tình cảm ấy đã tạo nên sức mạnh tinh thần to lớn để mỗi người hoàn thành nhiệm vụ.
Không chỉ thực hiện nhiệm vụ chiến đấu, đơn vị của ông còn tích cực giúp đỡ nhân dân địa phương ổn định cuộc sống, bảo vệ sản xuất và giữ gìn an ninh trật tự trên địa bàn. Hình ảnh người lính gần dân, giúp dân đã trở thành nét đẹp trong những năm tháng chiến tranh bảo vệ biên giới.
Từ tháng 10 năm 1977 đến tháng 4 năm 1982, gần năm năm quân ngũ đã để lại nhiều dấu ấn sâu sắc trong cuộc đời ông Nguyễn Văn Ngươn. Đó là quãng thời gian tuổi trẻ được rèn luyện trong gian khó, được thử thách bởi thực tiễn chiến đấu và được sống trong tình đồng đội thiêng liêng.
Tháng 4 năm 1982, hoàn thành nhiệm vụ, ông trở về quê hương với niềm tự hào của người lính đã góp phần bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng nơi biên giới Tây Nam. Dẫu chiến tranh đã lùi xa, nhưng những ký ức về Vĩnh Gia, về những người đồng đội năm xưa và những ngày tháng sống giữa tuyến lửa vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí ông.
Ngày nay, khi đất nước hòa bình và phát triển, câu chuyện của ông Nguyễn Văn Ngươn vẫn là minh chứng cho tinh thần yêu nước, lòng dũng cảm và ý thức trách nhiệm của thế hệ thanh niên Việt Nam sau ngày đất nước thống nhất. Những cống hiến thầm lặng của ông và đồng đội đã góp phần làm nên nền hòa bình hôm nay.
Thời hoa lửa đã trở thành ký ức, nhưng đó là ký ức đẹp và đáng tự hào của một người lính từng sống, chiến đấu và cống hiến hết mình cho Tổ quốc. Đó cũng là ngọn lửa truyền thống để các thế hệ mai sau tiếp tục gìn giữ và phát huy trong công cuộc xây dựng và bảo vệ đất nước.



