NGUYỄN VĂN NHÂM - GIỮ TRẬN ĐỊA ĐẾN HƠI THỞ CUỐI CÙNG
Trên những dãy núi biên cương phía Bắc, điểm cao 1262 ở Sìn Hồ, Lai Châu từng là nơi diễn ra một trận chiến đặc biệt ác liệt vào mùa xuân năm 1979. Giữa những ngày tháng Tổ quốc đứng trước thử thách mới, những người lính đã kiên cường bám trụ trận địa, giữ từng công sự, từng tấc đất. Trong số đó có Trung úy Nguyễn Văn Nhâm, người con quê Thạch Điền, Thạch Hà, Hà Tĩnh, Đại đội trưởng Đại đội 3, Tiểu đoàn 2, Bộ đội địa phương huyện Sìn Hồ.
Sinh ra trên quê hương giàu truyền thống cách mạng, Nguyễn Văn Nhâm nhập ngũ tháng 5/1965 và có nhiều năm chiến đấu ở chiến trường miền Nam. Trong những năm tháng ấy, ông tham gia 32 trận đánh lớn nhỏ, lập nhiều chiến công và được trao tặng nhiều phần thưởng. Những năm tháng trận mạc đã tôi luyện ở người chiến sĩ quê Hà Tĩnh bản lĩnh, sự bình tĩnh và tinh thần luôn sẵn sàng đi đầu trong những thời khắc khó khăn nhất.
Đầu năm 1978, Nguyễn Văn Nhâm được điều động lên Lai Châu. Tháng 9 cùng năm, ông đảm nhiệm cương vị Đại đội trưởng Đại đội 3, Tiểu đoàn 2, Bộ đội địa phương huyện Sìn Hồ. Trên điểm cao 1262, ông cùng cán bộ, chiến sĩ xây dựng công sự, tổ chức lực lượng và chuẩn bị phương án chiến đấu. Những kinh nghiệm từng trải qua ở chiến trường miền Nam giờ đây trở thành hành trang để ông cùng đồng đội bảo vệ vùng biên giới phía Bắc.
Ngày 17/2/1979, chiến sự bùng nổ. Các đợt tiến công dồn dập với hỏa lực mạnh nhằm vào điểm cao 1262. Trong thế trận vô cùng ác liệt, Nguyễn Văn Nhâm trực tiếp chỉ huy bộ đội chiến đấu, tổ chức đánh trả và giữ vững trận địa. Khi bị thương nặng, ông vẫn không rời vị trí, tiếp tục động viên cán bộ, chiến sĩ bám công sự, kiên quyết chống trả đối phương.
Những người đồng đội sống sót sau trận đánh vẫn nhớ về người đại đội trưởng luôn có mặt ở nơi hiểm nguy nhất. Trong thời khắc trận địa bị bao vây, ông vẫn cùng bộ đội chiến đấu đến cùng. Khoảng 13 giờ ngày 17/2/1979, Nguyễn Văn Nhâm anh dũng hy sinh ngay trên điểm cao 1262, nơi ông đã cùng đồng đội chiến đấu và bảo vệ từng tấc đất biên cương.
Ngày 20/12/1979, Nguyễn Văn Nhâm được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Sự ghi nhận ấy không chỉ dành cho một trận đánh cuối cùng, mà còn là sự tôn vinh đối với cả quá trình chiến đấu của một người lính đã dành tuổi trẻ cho Tổ quốc.
Hơn bốn thập kỷ đã trôi qua, tiếng súng trên điểm cao 1262 đã lùi xa vào lịch sử. Nhưng câu chuyện về Nguyễn Văn Nhâm vẫn còn nguyên sức lay động. Từ miền quê Thạch Điền đến những chiến trường khốc liệt, người lính ấy đã đi qua một hành trình mà ở đó lòng dũng cảm không nằm ở những lời nói lớn lao, mà được thể hiện bằng việc sẵn sàng đứng ở tuyến đầu, cùng đồng đội giữ trận địa cho đến giây phút cuối cùng.
Nguyễn Văn Nhâm đã nằm lại nơi biên cương phía Bắc, nhưng tư thế của người đại đội trưởng năm nào vẫn còn ở lại với thời gian. Đó là tư thế của một người lính khi Tổ quốc cần thì không lùi bước, khi đồng đội còn chiến đấu thì không rời trận địa. Câu chuyện của ông vì thế không chỉ là ký ức về một trận đánh, mà còn là lời nhắc về một thế hệ đã dành những năm tháng đẹp nhất của đời mình để gìn giữ bình yên cho đất nước.


