Anh hùng Lực lượng vũ trang

NGUYỄN VĂN O – NGƯỜI CON DUY NHẤT TÌNH NGUYỆN RA TRẬN

Nguyễn Văn O sinh năm 1946, dân tộc Kinh, quê xã Duy Tân, huyện Kinh Môn, tỉnh Hải Hưng, nhập ngũ tháng 7-1967. Là con duy nhất trong gia đình, cha mẹ già yếu, ông thuộc diện được tạm hoãn nghĩa vụ quân sự nhưng vẫn quyết tâm xin nhập ngũ. Từ tháng 4-1968 đến tháng 5-1969, ông chiến đấu tại Đông Nam Bộ, nổi bật với tinh thần lấy ít đánh nhiều, kiên quyết tiến công và sẵn sàng hy sinh vì nhiệm vụ. Ngày 17-5-1969, trong trận An Lộc (Long Khánh), ông luồn qua hàng rào phía sau đối phương, tiêu diệt hỏa điểm, mở đường cho đơn vị tiến công và anh dũng hy sinh. Ngày 20-12-1973, Nguyễn Văn O được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân giải phóng.

Tây Ninh22/08/2026Xã Thạnh Mỹ Tây (Đoàn xã Thạnh Mỹ Tây)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có một chi tiết đặc biệt trong cuộc đời người chiến sĩ trinh sát Nguyễn Văn O:

Ông là con duy nhất trong gia đình.

Cha mẹ đã già yếu.

Vì hoàn cảnh ấy, Nguyễn Văn O được tạm hoãn thực hiện nghĩa vụ quân sự.

Nếu ở lại quê nhà, đó là điều hoàn toàn có lý do.

Nhưng Nguyễn Văn O lại lựa chọn một con đường khác.

Ông quyết tâm xin nhập ngũ.

Tháng 7 năm 1967, người thanh niên quê Kinh Môn rời gia đình bước vào quân ngũ.

Không lâu sau, ông có mặt tại chiến trường Đông Nam Bộ.

Và chính nơi đây, người lính trẻ ấy đã để lại một câu chuyện đặc biệt về ý chí chiến đấu.


THÁNG 1-1969 – PHÍA NAM SÔNG BÉ

Tháng 1 năm 1969.

Nguyễn Văn O cùng hai đồng đội được giao nhiệm vụ bảo vệ một kho của trung đoàn ở phía nam Sông Bé.

Chỉ có ba người.

Trong khi đó, một lực lượng lớn đang tiến về phía khu kho:

Hai đại đội Mỹ.

Tương quan lực lượng hết sức chênh lệch.

Nếu nổ súng quá sớm, vị trí của ba người sẽ lập tức bị phát hiện và có nguy cơ bị áp đảo.

Nguyễn Văn O quyết định phải chờ.

Ông bình tĩnh chỉ huy đồng đội giữ bí mật.

Đối phương mỗi lúc một gần.

Gần hơn nữa.

Cho đến khi lọt vào cự ly thuận lợi—

Nguyễn Văn O mới ra lệnh nổ súng.

Loạt đạn đầu tiên bất ngờ đánh vào đội hình đối phương.

Một số lính bị tiêu diệt.

Số còn lại buộc phải lùi ra xa.

Nhưng cuộc chiến mới chỉ bắt đầu.


BA NGƯỜI – BA HƯỚNG CHIẾN ĐẤU

Nguyễn Văn O nhanh chóng thay đổi cách đánh.

Ông phân công hai đồng đội đánh sang hai bên sườn, còn bản thân đảm nhiệm hướng chính.

Ba người phải khiến một lực lượng đông hơn nhiều lần không thể dễ dàng xác định và áp đảo vị trí phòng thủ.

Khi đối phương tiến gần, Nguyễn Văn O sử dụng tiểu liên và lựu đạn.

Khi chúng lùi ra xa, ông chuyển sang bắn tỉa.

Đánh gần.

Đánh xa.

Cơ động.

Chờ đợi.

Rồi lại bất ngờ nổ súng.

Cuộc chiến kéo dài suốt cả ngày.

Phía trước ba người lính là hai đại đội Mỹ.

Phía sau họ là kho của trung đoàn phải được bảo vệ.

Không thể lùi.


TRẬN ĐỊA ĐƯỢC GIỮ VỮNG

Đến cuối trận chiến, tổ ba người của Nguyễn Văn O được ghi nhận đã diệt 90 đối phương.

Khu kho vẫn được bảo vệ.

Riêng Nguyễn Văn O:

diệt 45 tên và thu 8 khẩu súng.

Nhưng giá trị của trận đánh không chỉ nằm ở những con số.

Điều nổi bật hơn là cách một tổ chiến đấu rất nhỏ đã dựa vào bí mật, bình tĩnh, cách bố trí lực lượng và thời cơ nổ súng để chống lại lực lượng đông hơn nhiều lần.

Tinh thần “lấy ít thắng nhiều” của Nguyễn Văn O từ đó trở thành một dấu ấn trong đơn vị.

Và chỉ hai tháng sau, người chiến sĩ ấy lại bước vào một nhiệm vụ khác.


NGƯỜI TRINH SÁT ĐI TRƯỚC

Tháng 3 năm 1969, đơn vị chuẩn bị đánh địch tại Cầu Cối, Biên Hòa.

Là chiến sĩ trinh sát, Nguyễn Văn O dẫn đầu tổ vượt qua nhiều khu vực nguy hiểm để điều tra mục tiêu.

Thông tin mà tổ trinh sát thu thập được giúp tiểu đoàn xây dựng phương án chiến đấu.

Nhưng nhiệm vụ của Nguyễn Văn O không dừng lại ở trinh sát.

Khi trận đánh bắt đầu, ông tiếp tục dẫn một mũi tiến công thẳng vào đồn.

Trận đánh kết thúc với việc đơn vị tiêu diệt một tiểu đoàn lính Thái Lan.

Riêng Nguyễn Văn O diệt 5 tên.

Rồi đến ngày 17-5-1969.

Trận chiến cuối cùng của ông.


17-5-1969 – VÒNG RA PHÍA SAU HÀNG RÀO

Tại An Lộc, Long Khánh, đơn vị Nguyễn Văn O vừa tiếp cận hàng rào cứ điểm thì bị phát hiện.

Hỏa lực từ bên trong lập tức bắn ra dữ dội.

Đội hình tiến công bị chặn lại.

Nếu không giải quyết được hỏa điểm đang khống chế cửa mở, đơn vị rất khó vượt qua hàng rào.

Nguyễn Văn O lập tức xử trí.

Thay vì tiếp tục lao thẳng vào nơi hỏa lực đang tập trung, ông vòng sang phía bên phải đội hình.

Rồi bí mật tìm đường luồn qua hàng rào phía sau đối phương.

Một người lính trinh sát giờ đây đã ở phía sau hỏa điểm đang ngăn chặn đồng đội mình.

Nguyễn Văn O bất ngờ sử dụng lựu đạn—

Hỏa điểm bị tiêu diệt.

Con đường tiến công được mở.

Đồng đội vượt qua hàng rào, đánh thẳng vào vị trí đối phương.

Kết quả, đơn vị tiêu diệt một đại đội quân đối phương và hai trung đội bảo an.

Nhưng Nguyễn Văn O đã không trở về.

Ông anh dũng hy sinh trong trận đánh ấy.


NGƯỜI ĐỒNG ĐỘI CÕNG THƯƠNG BINH SUỐT ĐÊM

Ở Nguyễn Văn O, sự dũng cảm trên chiến trường đi cùng tình thương dành cho đồng đội.

Có lần, ông gặp một chiến sĩ bị thương nặng.

Trong hoàn cảnh chiến trường khó khăn, Nguyễn Văn O đã cõng người đồng đội suốt đêm, đưa về tuyến sau kịp thời cấp cứu.

Đó cũng là một phần chân dung của người chiến sĩ ấy:

Khi chiến đấu, ông nhận phần nguy hiểm.

Khi đồng đội gặp nạn, ông không bỏ lại phía sau.


TỪ NGƯỜI CON DUY NHẤT ĐẾN NGƯỜI ANH HÙNG

Cuộc đời quân ngũ của Nguyễn Văn O không dài.

Nhưng từ tháng 4-1968 đến tháng 5-1969, ông đã tham gia những trận chiến quyết liệt tại Đông Nam Bộ và được ghi nhận trực tiếp diệt 65 đối phương, trong đó có 45 lính Mỹ và 5 lính Thái Lan, thu 8 súng.

Ông được tặng:

🏅 1 Huân chương Chiến công Giải phóng hạng Nhất
🏅 2 lần danh hiệu Chiến sĩ thi đua
🏅 1 lần danh hiệu Dũng sĩ
🏅 5 bằng khen

Ngày 20-12-1973, Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam truy tặng Nguyễn Văn O danh hiệu:

ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN GIẢI PHÓNG

Dấu ấn về Nguyễn Văn O bắt đầu từ một lựa chọn rất sớm: dù là con duy nhất, cha mẹ già yếu và được tạm hoãn nghĩa vụ quân sự, ông vẫn tình nguyện lên đường.

Rồi ở phía nam Sông Bé, chỉ với hai đồng đội, ông chiến đấu suốt một ngày để bảo vệ kho của trung đoàn.

Và tại An Lộc ngày 17-5-1969, khi hỏa lực đối phương chặn đứng cửa mở, người trinh sát ấy lại chọn hướng nguy hiểm nhất: luồn ra phía sau hàng rào, đánh vào hỏa điểm để mở đường cho đồng đội.

Ông đã đi trước trong trinh sát, đi đầu trong chiến đấu và ở lại phía sau khi đồng đội cần được bảo vệ. Đó là dấu ấn của Anh hùng Nguyễn Văn O.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn