Người có công giúp đỡ cách mạng

Nguyễn Văn Quảng - Người lính vận chuyển thương binh giữa chiến trường Điện Biên

Nguyễn Phương Anh

Đồng Tháp30/08/2026Trường Đại học Hải Phòng (Trường Đại học Hải Phòng)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người lính vận chuyển thương binh giữa chiến trường Điện Biên

Cựu chiến binh Nguyễn Văn Quảng sinh năm 1927 tại thôn Phúc Tân, xã Gia Tân, huyện Gia Lộc, Hải Dương. Tuổi trẻ của ông gắn liền với những năm tháng đất nước còn chìm trong chiến tranh. Với 16 năm tham gia hoạt động cách mạng, ông đã trực tiếp có mặt trong Chiến dịch Điện Biên Phủ – trận quyết chiến chiến lược làm nên một mốc son chói lọi trong lịch sử dân tộc.

Nhắc đến Điện Biên Phủ, người ta thường nhớ đến những trận đánh ác liệt trên các cứ điểm, những chiến hào đầy bùn đất và những người lính cầm súng tiến về phía trước. Nhưng phía sau mỗi trận đánh còn có biết bao công việc thầm lặng mà nếu thiếu nó, chiến trường không thể duy trì được sức chiến đấu.

Nguyễn Văn Quảng là một trong những người lính đã làm công việc như thế.

Trong những ngày chiến dịch diễn ra, ông cùng đồng đội thực hiện nhiệm vụ vận chuyển thương binh, liệt sĩ giữa chiến trường. Đó là công việc không có tiếng hô xung phong, không có những khoảnh khắc được ghi tên trên bảng thành tích, nhưng lại đòi hỏi lòng can đảm và sự bền bỉ không kém bất kỳ nhiệm vụ chiến đấu nào.

Giữa chiến trường Điện Biên năm ấy, bom đạn có thể trút xuống bất cứ lúc nào. Những con đường đất, những triền núi, những cánh rừng đều có thể trở thành nơi diễn ra cuộc chiến. Người lính vận chuyển thương binh phải đi qua những cung đường hiểm nguy để đưa những đồng đội bị thương ra khỏi trận địa, tìm cách cứu chữa và đưa những người đã hy sinh về phía sau.

Có những người lính vừa còn chiến đấu bên cạnh đồng đội, chỉ ít phút sau đã trở thành thương binh cần được đưa đi cấp cứu.

Có những người đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.

Và trong những khoảnh khắc ấy, những người làm nhiệm vụ vận chuyển thương binh, liệt sĩ phải cố gắng đưa đồng đội của mình vượt qua bom đạn.

Đó không chỉ là nhiệm vụ.

Đó còn là tình đồng chí, đồng đội.

Bởi giữa chiến trường khốc liệt, người lính hiểu rằng phía sau mỗi thương binh là một gia đình đang chờ đợi. Phía sau mỗi người đã hy sinh là một người mẹ, một người cha, một người vợ hoặc những người thân chưa biết người con, người chồng, người anh của mình sẽ không bao giờ trở về.

Vì thế, mỗi thương binh được đưa về an toàn cũng là một niềm hy vọng.

Mỗi người đã hy sinh được đưa về phía sau cũng là một sự trân trọng đối với người đã nằm xuống.

56 ngày đêm của Chiến dịch Điện Biên Phủ đã đi qua bằng biết bao gian khổ, mất mát và hy sinh. Những người lính phải sống trong điều kiện vô cùng thiếu thốn, đối mặt với bom đạn và sự khắc nghiệt của chiến trường. Nhưng họ vẫn kiên cường bám trụ, hoàn thành nhiệm vụ và cùng nhau làm nên chiến thắng lịch sử.

Với Nguyễn Văn Quảng, những ngày tháng ấy đã trở thành ký ức không thể phai mờ.

Hơn nửa thế kỷ sau, khi tuổi đã cao, những hình ảnh về chiến trường Điện Biên vẫn còn trong tâm trí người lính năm xưa. Ông nhớ về những ngày chiến đấu, nhớ những người đồng đội và đặc biệt là ký ức về khoảnh khắc đất nước bước vào những ngày hòa bình sau chiến thắng.

Sau Chiến dịch Điện Biên Phủ, ông tiếp tục đi xây dựng kinh tế rồi chuyển ngành. Đến năm 1982, ông nghỉ hưu. Nhưng chiến tranh dù đã lùi xa vẫn chưa bao giờ thực sự rời khỏi ký ức của người lính.

Có những ký ức càng lâu càng sâu.

Có những gương mặt đồng đội dù đã hơn nửa thế kỷ vẫn không thể quên.

Và có những câu chuyện chỉ cần nhắc lại, người lính năm xưa như được trở về với tuổi thanh xuân của mình – tuổi thanh xuân đã gửi lại nơi núi rừng Tây Bắc.

Năm 2024, tại buổi gặp mặt các cựu chiến binh Hải Dương từng tham gia Chiến dịch Điện Biên Phủ, ông Nguyễn Văn Quảng vẫn kể lại những ngày vận chuyển thương binh, liệt sĩ trong chiến trường năm xưa. Hải Dương khi đó còn 471 người từng tham gia Chiến dịch Điện Biên Phủ còn sống, trong khi hơn 4.000 quân nhân của tỉnh đã tham gia chiến dịch và 412 người đã hy sinh, nằm lại trên mảnh đất Điện Biên.

Những con số ấy khiến chúng ta càng hiểu rằng chiến thắng Điện Biên Phủ không phải là câu chuyện của riêng một trận đánh.

Đó là câu chuyện của cả một thế hệ.

Có người cầm súng trực tiếp chiến đấu.

Có người kéo pháo, tải đạn.

Có người vận chuyển thương binh, liệt sĩ.

Có người mở đường, làm giao thông.

Có những người ở hậu phương ngày đêm góp sức người, sức của cho tiền tuyến.

Tất cả đã cùng nhau tạo nên sức mạnh để dân tộc Việt Nam làm nên chiến thắng lịch sử.

Hôm nay, khi nhìn lại cuộc đời của người cựu chiến binh Nguyễn Văn Quảng, chúng ta không chỉ nhớ đến một người lính từng tham gia Chiến dịch Điện Biên Phủ.

Chúng ta nhớ đến cả một thế hệ đã sống trong những năm tháng gian khổ nhất nhưng vẫn giữ vững niềm tin vào ngày đất nước hòa bình.

Người lính năm xưa đã trở về với quê hương.

Nhưng những người đồng đội của ông thì nhiều người mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.

Và có lẽ, điều những người lính như Nguyễn Văn Quảng mong muốn nhất không phải là được nhắc đến những chiến công của riêng mình, mà là thế hệ hôm nay đừng quên những người đã hy sinh.

Bởi phía sau mỗi chiến thắng là những con người.

Phía sau mỗi trang sử là những cuộc đời.

Và phía sau hai tiếng hòa bình là tuổi trẻ, máu xương và những năm tháng không thể nào quên của biết bao thế hệ người Việt Nam.

Câu chuyện về người cựu chiến binh Nguyễn Văn Quảng là một câu chuyện nhỏ trong bản anh hùng ca Điện Biên Phủ, nhưng qua đó, chúng ta càng hiểu sâu sắc hơn giá trị của tình đồng đội, sự hy sinh và hòa bình hôm nay.

Thời hoa lửa đã đi qua. Những người lính năm xưa đã già. Nhưng ký ức về họ vẫn còn mãi – như một lời nhắc nhở thế hệ hôm nay phải biết trân trọng, gìn giữ và tiếp nối những giá trị mà cha anh đã đánh đổi bằng cả tuổi xuân của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn