NGUYỄN VĂN QUANG – NGƯỜI TIỂU ĐỘI PHÓ KIÊN CƯỜNG GIỮ TRẬN ĐỊA CÒ TUẤT
NGUYỄN VĂN QUANG – NGƯỜI TIỂU ĐỘI PHÓ KIÊN CƯỜNG GIỮ TRẬN ĐỊA CÒ TUẤT
rong cuộc kháng chiến chống Mỹ, nhiều người lính đã chiến đấu trong những tình thế lực lượng chênh lệch rất lớn. Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Văn Quang là một trong những tấm gương tiêu biểu. Trong trận chiến ngày 8/2/1966, dù liên tiếp bị thương và đồng đội thương vong, người tiểu đội phó trẻ tuổi vẫn kiên quyết giữ vị trí chiến đấu cho đến khi hy sinh.
Từ quê hương Long Mỹ lên đường chiến đấu
Nguyễn Văn Quang sinh năm 1942, dân tộc Kinh, quê tại xã Phương Bình, huyện Long Mỹ, tỉnh Cần Thơ.
Tháng 7/1964, khi 22 tuổi, Nguyễn Văn Quang tạm biệt gia đình, ra vùng giải phóng và tình nguyện gia nhập quân đội.
Trong quá trình chiến đấu, ông được đồng đội ghi nhận là người gan dạ, tích cực tiến công, không nao núng ngay cả trong những trận đánh mà lực lượng đối phương đông hơn nhiều lần.
Đến đầu năm 1966, Nguyễn Văn Quang là Tiểu đội phó thuộc Đại đội 2, Tiểu đoàn 303, bộ đội chủ lực Tây Nam Bộ.
Trận chiến ngày 8/2/1966
Sáng 8/2/1966, ba tiểu đoàn đối phương chia thành ba mũi tiến vào khu vực kênh xáng Cò Tuất, nơi đơn vị Nguyễn Văn Quang đang trú quân.
Tiểu đội của ông được giao nhiệm vụ chặn một hướng tiến công.
Sau nhiều lần bị đánh bật, đối phương tập trung lực lượng vào chính hướng phòng ngự của tiểu đội nhằm mở đường rút về Tân Hiệp.
Trước lực lượng đông hơn, Nguyễn Văn Quang không cho tiểu đội nổ súng ngay.
Ông động viên đồng đội giữ vững vị trí và chờ đối phương tiến thật gần.
Khoảng cách từ 300m giảm xuống 200m, rồi 30m...
Cuối cùng chỉ còn khoảng 10m.
Lúc ấy, Nguyễn Văn Quang mới khai hỏa khẩu trung liên. Đồng đội đồng loạt nổ súng, đánh bật đợt tiến công.
Nhưng tiểu đội trưởng hy sinh và bản thân Nguyễn Văn Quang cũng bị thương.
Bị thương vẫn thay đồng đội chỉ huy chiến đấu
Đối phương nhanh chóng củng cố lực lượng và mở đợt tiến công thứ hai.
Trong tình thế tiểu đội mất người chỉ huy, Nguyễn Văn Quang tiếp tục tổ chức chiến đấu.
Ông một lần nữa yêu cầu đồng đội giữ bình tĩnh, chờ đối phương áp sát rồi mới tập trung hỏa lực đánh trả.
Đợt tiến công thứ hai tiếp tục bị đẩy lùi.
Đối phương sau đó sử dụng hỏa lực mạnh bắn vào trận địa, đồng thời dùng trực thăng đưa quân xuống phía sau nhằm bao vây tiểu đội.
Thương vong trong đơn vị ngày càng tăng.
Nguyễn Văn Quang lúc này đã bị thương nhiều chỗ, cánh tay trái bị thương rất nặng, nhưng vẫn tiếp tục sử dụng trung liên và trườn lên phía trước ném lựu đạn.
Đau đớn khiến ông có lúc ngất đi.
Nhưng mỗi lần tỉnh lại, người tiểu đội phó lại tiếp tục chiến đấu.
Chỉ còn hai người giữ trận địa
Cuộc chiến ngày càng quyết liệt.
Cuối cùng, tại vị trí của Nguyễn Văn Quang chỉ còn hai chiến sĩ có thể tiếp tục chiến đấu, trong khi phía trước là lực lượng đối phương rất đông.
Hiểu rằng đơn vị cần biết tình hình để kịp thời chi viện, Nguyễn Văn Quang quyết định cho người đồng đội còn lại rời trận địa, trở về báo cáo và xin tăng viện.
Điều đó đồng nghĩa với việc ông sẽ phải ở lại một mình.
Đối phương phát hiện lực lượng phòng thủ đã rất mỏng nên tổ chức xung phong.
Dù bị thương nặng, Nguyễn Văn Quang vẫn ôm khẩu trung liên tiếp tục bắn.
Hết một băng đạn, ông chuyển sang sử dụng lựu đạn.
Quả thứ nhất được ném về phía đội hình đang áp sát.
Rồi quả thứ hai.
Đợt tiến công bị chặn lại.
Nguyễn Văn Quang sau đó trúng thương lần nữa và anh dũng hy sinh.
Ông khi ấy mới khoảng 24 tuổi.
Sự chiến đấu đến cùng của người tiểu đội phó đã góp phần giữ được trận địa trong khoảng thời gian quyết định. Lực lượng của đơn vị sau đó kịp thời cơ động tới, tiếp tục đánh bật đối phương khỏi khu vực.
Người chiến sĩ được đồng đội tin yêu
Trong cuộc sống thường ngày, Nguyễn Văn Quang được ghi nhận là người gương mẫu trong công tác, học tập và rèn luyện.
Trên cương vị tiểu đội phó, ông chú trọng xây dựng đơn vị, quan tâm đến đồng đội và gần gũi, giúp đỡ nhân dân.
Trước khi hy sinh, Nguyễn Văn Quang đã được tặng Huân chương Chiến công Giải phóng hạng Ba cùng nhiều bằng khen, giấy khen.
Ngày 17/9/1967, Ủy ban Trung ương Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam truy tặng Nguyễn Văn Quang Huân chương Quân công Giải phóng hạng Ba và danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân giải phóng.



