Nguyễn Văn Thạc
Nếu ở thời bình, những thanh niên như Nguyễn Văn Thạc, Đặng Thùy Trâm hay hàng vạn sinh viên Đại học Tổng hợp, Bách khoa ngày ấy sẽ trở thành những nhà khoa học, bác sĩ hay những người thầy giáo ưu tú. Thế nhưng, khi Tổ quốc gọi tên, họ đã cất tấm bằng khen vào ngăn tủ, xếp lại những trang giáo án còn dang dở để khoác lên mình màu áo xanh thẫm của người lính.
Cái "Hoa" trong thời kỳ này không chỉ là sắc thắm của những đóa hoa rừng dọc đường Trường Sơn, mà là sự thuần khiết trong tâm hồn. Họ đi vào chiến trường với một tâm thế rất lạ: Vừa cầm súng, vừa đọc thơ; vừa băng bó vết thương cho đồng đội, vừa mơ về một ngày hòa bình được trở lại giảng đường. Chính sự lãng mạn ấy đã giúp họ vượt qua những năm tháng mà "gạo không đủ ăn, áo không đủ mặc"."Lửa" ở đây là thực tại khốc liệt. Là những trận bom rải thảm tại Ngã ba Đồng Lộc, là cái nắng cháy da người ở Thành cổ Quảng Trị mùa hè năm 1972, hay là những đêm trắng hành quân qua dãy Trường Sơn trùng điệp.
Hãy thử tưởng tượng về 81 ngày đêm tại Thành cổ Quảng Trị. Mỗi mét vuông đất ở đó đều thấm đẫm máu và lửa. Người ta nói rằng, xương máu của những người lính trẻ đã hòa vào đất đá, để hôm nay mỗi ngọn cỏ mọc lên đều mang linh hồn của một thời đại hào hùng. Trong cái "lửa" của bom đạn, người ta lại thấy rực cháy một loại lửa khác: Ngọn lửa của lòng quả cảm. Đó là khi một chiến sĩ dù bị thương vẫn không rời trận địa, là khi những cô gái thanh niên xung phong dùng thân mình làm cọc tiêu cho xe qua giữa làn mưa bom. Giữa sự tàn khốc, tình yêu vẫn nảy nở. Nhưng tình yêu thời hoa lửa không chỉ là những cái nắm tay hay những buổi hẹn hò dưới ánh đèn phố thị. Đó là:
Những lá thư tay đi ròng rã hàng tháng trời mới tới nơi, chữ nhòe đi vì hơi ẩm của rừng.
Là lời thề ước: "Hòa bình mình sẽ về cưới nhau", nhưng có những người đã mãi mãi nằm lại, để lời hứa ấy trở thành nỗi đau đáu vạn đời.
Là sự hy sinh riêng tư cho hạnh phúc chung của dân tộc.
Chính tình yêu lứa đôi hòa quyện trong tình yêu quê hương đã tạo nên một sức mạnh vô hình, biến những chàng trai, cô gái mảnh khảnh trở thành những "bức tường thép" trước quân thù.Thời gian có thể làm mờ đi những dấu chân trên đường mòn, có thể làm gỉ sét những vỏ đạn, nhưng tinh thần của thời hoa lửa thì ngày càng "dài lên" và tỏa sáng. Nó dạy chúng ta về lòng biết ơn, về giá trị của mỗi phút giây yên bình mà chúng ta đang có.
Những người anh hùng ấy, dù có người được ghi danh trên bảng vàng, có người là những "chiến sĩ vô danh", thì họ đều đã viết nên một chương rực rỡ nhất trong cuốn lịch sử dân tộc. Họ đã dùng máu của mình để tô thắm sắc hoa, và dùng trái tim mình để giữ vững ngọn lửa niềm tin.
"Đất nước của những người con gái, con trai
Đẹp như hoa hồng, cứng hơn sắt thép
Xa nhau không hề rơi nước mắt
Nước mắt chỉ dành cho ngày gặp mặt."
— (Nam Hà)



