Bài viết

Nguyễn Văn Thạc

Tây Ninh07/05/2026Trường THPT Đông Thạnh (Trường THPT Đông Thạnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

~Nguyễn Văn Thạcrời HàNộivào một ngàymưatháng chín năm 1971. Chàng sinh viên trẻ ôm chiếc ba lô cũ đứng rất lâu trước cổng trường đại học. Bạn bè bảo Thạc họcgiỏi, tương lai còn dài, nhưng khi đất nước còn chiến tranh, anh không thể ngồi yên trên giảng đường. Đêm trước ngày nhập ngũ, Thạc mở cuốn sổ nhỏ rồi viết: “Tuổi trẻ phải sống cho ra tuổi trẻ.” Những dòng chữ nghiêng nghiêng ấy sau này trở thành một phần trong cuốn nhật ký nổi tiếng Mãi mãi tuổi 20.Ở chiến trường Quảng Trị, bom đạn dội xuống mỗi ngày. Đất đỏ bámđầyáolính, những cánh rừng rung lên bởi tiếng đại bác. Giữa khốc liệt ấy, Thạc vẫn giữ thói quen viết nhật ký. Anh viết về đồng đội chia nhau từng ngụm nước, về những đêm nhớ Hà Nội da diết, và cả về ước mơ hòa bình sau chiến tranh. Cólần, giữa cơn mưarừng, người đồng đội hỏi: —Thạcnày,cậucósợchếtkhông? Anhimlặngmộtlúcrồi cười nhẹ: —Có chứ. Nhưng nếu ai cũng sợ thì ai sẽ đi giữ đất nước này? Câu nói ấy theo người đồng đội suốt những năm tháng còn lại. Mùa hè năm 1972, chiến sự ở Quảng Trị trở nên ác liệt hơn bao giờ hết. Những người lính trẻ bước vào trận đánh với tuổi đời mới đôi mươi. Nguyễn Văn Thạc cũng ở trong số đó. Ngày anh ngã xuống, cuốn nhật ký vẫn còn nằm trong ba lô. Anh hy sinh khi mới hai mươi tuổi, mang theo những giấc mơ còn dang dở của tuổi trẻ. Nhưng những trang viết của anh thì vẫn sống mãi. Chúng khiến biết bao thế hệ sau này hiểu rằng chiến tranh không chỉ có bom đạn và mất mát, màcòn cónhữngtrái tim trẻ trung đã cháy hết mình vì Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn