Bài viết

Nguyễn Văn Thạc

Tây Ninh04/07/2026Mai Huỳnh Anh (THPT HẬU NGHĨA 11D8)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hẹn Gặp Lại Ở Ngày Chiến Thắng

Nguyễn Văn Thạc là một chàng trai Hà Nội thư sinh, là sinh viên xuất sắc toán lý của trường Đại học Tổng hợp. Anh có một tình yêu đẹp, trong sáng với cô bạn học Như Anh và một tương lai rộng mở phía trước. Nhưng năm 1971, nghe theo tiếng gọi của Tổ quốc, anh gác lại bút nghiên, xếp lại những hoài bão khoa học để khoác lên mình bộ quân phục màu xanh áo lính.

Trên chặng đường hành quân gian khổ từ Bắc vào Nam, hành trang của anh ngoài chiếc ba lô con cóc còn có một cuốn sổ tay nhỏ. Đó là nơi anh ghi lại những dòng nhật ký đầy chất thơ, đầy lý tưởng sống của tuổi trẻ. Anh viết về những người mẹ Quảng Bình tiễn con đi, viết về những đêm hành quân dưới ánh trăng, và viết cả những nỗi nhớ da diết gửi về Hà Nội cho Như Anh. Trực giác của một người lính mách bảo anh về sự khốc liệt, anh lén ghi vào nhật ký một dòng hẹn ước kỳ lạ: "Hẹn gặp lại ở ngày chiến thắng 30/4/1975".

Mùa hè năm 1972, anh cùng đơn vị tham gia chiến dịch bảo vệ Thành cổ Quảng Trị. Giữa mưa bom bão đạn, người chiến sĩ Nguyễn Văn Thạc vẫn chiến đấu kiên cường. Ngày 30 tháng 7 năm 1972, một quả đạn pháo của địch nổ ngay cạnh công sự của anh. Nguyễn Văn Thạc bị thương rất nặng. Khi đồng đội bế anh lên, hơi thở đã yếu dần, anh chỉ kịp thều thào nhờ chuyển cuốn nhật ký về cho gia đình và nhắn nhủ lòng tin tưởng vào ngày chiến thắng.

Anh hy sinh khi chưa đầy 20 tuổi. Ba năm sau, đúng ngày 30 tháng 4 năm 1975, đất nước hoàn toàn thống nhất đúng như lời dự cảm trong nhật ký của anh. Nguyễn Văn Thạc đã không thể có mặt trong ngày vui ấy, nhưng anh đã sống và chết như một người anh hùng, để lại tuổi hai mươi mãi mãi xanh tươi trong trang nhật ký "Mãi mãi tuổi hai mươi".

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn