Nguyễn Văn Thạc
1952-1972
NGỌN CỜ ĐẦU TRÊN ĐỈNH CAO CHẾT: LIỆT SĨ NGUYỄN VĂN THẠC
Trong cuốn sổ tay lịch sử của những "năm tháng thời hoa lửa", nếu miền Nam ghi dấu hình ảnh nữ bác sĩ Đặng Thùy Trâm, thì miền Bắc lại gửi vào chiến trường Quảng Trị hình ảnh người thanh niên trẻ tuổi tài hoa — Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân Nguyễn Văn Thạc. Chịu ảnh hưởng sâu sắc từ truyền thống văn hiến Thủ đô, anh là đại diện tiêu biểu cho một thế hệ học sinh giỏi, sinh viên giỏi sẵn sàng xếp lại bút nghiên để đổi lấy tự do cho dân tộc.
Năm sinh - Năm mất: Sinh ngày 14 tháng 10 năm 1952 – Hy sinh ngày 30 tháng 7 năm 1972 (khi chưa đầy 20 tuổi).
Quê quán: Làng Cổ Nhuế, huyện Từ Liêm, Hà Nội (nay thuộc phường Cổ Nhuế 2, quận Bắc Từ Liêm, Hà Nội).
Tốt nghiệp cấp 3 với danh hiệu Học sinh giỏi Văn toàn miền Bắc, Nguyễn Văn Thạc bước vào khoa Toán - Cơ của Trường Đại học Tổng hợp Hà Nội. Nhưng khi cuộc chiến tranh chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn khốc liệt nhất, nghe theo tiếng gọi của Tổ quốc, anh gác lại tương lai tươi sáng trên ghế nhà trường để nhập ngũ vào tháng 9 năm 1971. Sau thời gian huấn luyện gian khổ, anh cùng đồng đội lên đường chiến đấu tại mặt trận Quảng Trị — nơi được mệnh danh là "cối xay thịt" và "tọa độ chết" năm 1972. Nhận nhiệm vụ chiến đấu tại chiến trường Thành cổ Quảng Trị cực kỳ tàn khốc, người chiến sĩ trẻ Nguyễn Văn Thạc đã dũng cảm chiến đấu và trút hơi thở cuối cùng vào ngày 30 tháng 7 năm 1972 khi chưa kịp đi hết tuổi 20.
Dưới góc nhìn văn học và lịch sử, Nguyễn Văn Thạc không chỉ là một người lính ngã xuống vì đất nước mà còn là một tâm hồn thi sĩ đầy lãng mạn và lý tưởng giữa khói lửa chiến tranh. Cuốn nhật ký "Mãi mãi tuổi hai mươi" (ban đầu có tên Chuyện đời) của anh đã lưu giữ trọn vẹn nhịp đập trái tim của một thế hệ tri thức Hà Nội: vừa sục sôi khí thế "Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước", vừa đong đầy tình yêu thương tha thiết dành cho quê hương, gia đình và mái trường. Sự hy sinh oanh liệt của anh tại dòng sông Thạch Hãn và mảnh đất Quảng Trị đã trở thành biểu tượng bất tử cho lý tưởng sống của tuổi trẻ Việt Nam — sống có hoài hoán, biết cống hiến và sẵn sàng hy sinh cho độc lập của Tổ quốc.



