Bài viết

NGUYỄN VĂN THẠC – MÃI MÃI TUỔI HAI MƯƠI

Hà Nội12/08/2026Xã Na Hang (Đoàn xã Nà Hang)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGUYỄN VĂN THẠC – MÃI MÃI TUỔI HAI MƯƠI

Có một thế hệ thanh niên Việt Nam đã bước vào chiến tranh khi tuổi đời còn rất trẻ. Họ rời giảng đường, rời gia đình, mang theo những ước mơ của tuổi đôi mươi để lên đường bảo vệ Tổ quốc.

Nguyễn Văn Thạc là một trong những người trẻ như thế.

Anh sinh năm 1952 tại Hà Nội, là một sinh viên có thành tích học tập xuất sắc. Khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn khốc liệt, Nguyễn Văn Thạc đã gác lại việc học, tình nguyện nhập ngũ và trở thành người lính.

Trong những năm tháng quân ngũ, giữa những ngày hành quân và chiến đấu, anh vẫn viết nhật ký. Những trang viết ghi lại những suy nghĩ rất thật của một chàng trai tuổi đôi mươi: nỗi nhớ gia đình, tình yêu, tình bạn, những ước mơ còn dang dở và cả những trăn trở trước sự sống – cái chết.

Nhưng trên tất cả là khát vọng được sống một tuổi trẻ có ý nghĩa và được góp sức mình cho đất nước.

Năm 1972, Nguyễn Văn Thạc tham gia chiến đấu tại chiến trường Quảng Trị. Những trận chiến ở đây vô cùng ác liệt. Người lính trẻ đã đi qua những ngày tháng mà sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc.

Ngày 30 tháng 7 năm 1972, Nguyễn Văn Thạc hy sinh tại chiến trường Quảng Trị khi mới 20 tuổi.

Anh ra đi, nhưng những trang nhật ký vẫn còn lại.

Nhiều năm sau, nhật ký của Nguyễn Văn Thạc được tập hợp và xuất bản với tên “Mãi mãi tuổi hai mươi”. Cuốn sách đã lay động nhiều thế hệ độc giả bởi trong đó không chỉ có chiến tranh, mà còn có một tâm hồn tuổi trẻ rất đẹp.

Đọc những trang nhật ký ấy, chúng ta nhìn thấy một Nguyễn Văn Thạc rất đời thường: biết nhớ, biết yêu, biết buồn, biết sợ; nhưng khi Tổ quốc cần, anh vẫn lựa chọn lên đường.

Anh không có cơ hội sống đến tuổi ba mươi, bốn mươi hay già đi. Nhưng tuổi hai mươi của anh đã trở thành tuổi hai mươi của cả một thế hệ.

Nguyễn Văn Thạc nằm lại nơi chiến trường Quảng Trị, nhưng những suy nghĩ và ước mơ của anh vẫn tiếp tục sống trong từng trang sách.

“Mãi mãi tuổi hai mươi” vì thế không chỉ là tên một cuốn nhật ký. Đó còn là lời nhắc về một thế hệ đã sống hết mình, yêu hết mình và sẵn sàng hiến dâng tuổi trẻ cho Tổ quốc.

Hai mươi tuổi – anh đi vào chiến tranh.

Hai mươi tuổi – anh nằm lại.

Và cũng ở tuổi hai mươi ấy, Nguyễn Văn Thạc mãi mãi ở lại trong ký ức của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGUYỄN VĂN THẠC – MÃI MÃI TUỔI HAI MƯƠI | Câu chuyện thời hoa lửa