Nguyễn Văn Thạc: Mãi mãi tuổi hai mươi
Tác giả: Sầm Thị Quỳnh Trang Lớp K15A. SP DIA LI Trường Đại Học Hải Dương

Nguyễn Văn Thạc: Mãi mãi tuổi hai mươi
Có một chàng trai Hà Nội đã gấp lại trang sách nơi giảng đường, khoác ba lô lên đường vào chiến trường và để lại phía sau những trang viết của tuổi hai mươi.
Nguyễn Văn Thạc sinh năm 1952 tại Hà Nội, trong một gia đình có truyền thống hiếu học. Trước khi nhập ngũ, anh là sinh viên Khoa Toán – Cơ, Trường Đại học Tổng hợp Hà Nội.
Tuổi trẻ của Nguyễn Văn Thạc khi ấy gắn với giảng đường, sách vở và những ước mơ rất đỗi bình thường của một chàng trai Hà Nội.
Nhưng năm 1971, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn khốc liệt, anh cùng nhiều thanh niên lên đường nhập ngũ.
Từ giảng đường đại học, Nguyễn Văn Thạc trở thành người lính.
Trong những ngày hành quân và chiến đấu, anh vẫn viết.
Anh ghi lại những gì mình nhìn thấy, những suy nghĩ về chiến tranh, về quê hương, gia đình, bạn bè và những người đồng đội.
Những trang viết ấy không chỉ có bom đạn.
Ở đó còn có một chàng trai hai mươi tuổi đang suy nghĩ về cuộc đời, về tình yêu, về lý tưởng và về tương lai mà mình mong muốn.
Anh từng viết nhật ký trong suốt những tháng ngày hành quân, để rồi những trang viết ấy sau này được tập hợp thành cuốn “Mãi mãi tuổi hai mươi”.
Năm 1972, Nguyễn Văn Thạc hy sinh tại chiến trường Quảng Trị khi mới 20 tuổi.
Anh không kịp trở về Hà Nội.
Không kịp hoàn thành những dự định còn dang dở.
Không kịp sống qua tuổi hai mươi của mình.
Nhưng những trang nhật ký anh để lại đã giúp nhiều thế hệ sau này hiểu hơn về một lớp thanh niên Việt Nam đã bước vào chiến tranh với hành trang không chỉ có ba lô và súng, mà còn có sách vở, ước mơ, tình yêu và cả những hoài bão của tuổi trẻ.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Sau chiến tranh, những ghi chép của Nguyễn Văn Thạc được gia đình và những người thân gìn giữ. Năm 2005, cuốn “Mãi mãi tuổi hai mươi” được xuất bản và trở thành một trong những cuốn nhật ký chiến tranh được nhiều bạn trẻ biết đến.
Tên tuổi Nguyễn Văn Thạc từ đó không chỉ gắn với một người lính đã hy sinh, mà còn gắn với hình ảnh một tuổi trẻ đã gửi lại những suy nghĩ đẹp đẽ của mình cho mai sau.
Nguyễn Văn Thạc ra đi khi tuổi đời chỉ vừa hai mươi – cái tuổi mà hôm nay nhiều người đang bắt đầu bước vào đại học, bắt đầu những tình bạn, những rung động và những ước mơ đầu tiên về tương lai. Những trang nhật ký của anh vì thế đặc biệt ở chỗ chúng không khiến người đọc chỉ nhìn thấy một người lính giữa chiến trường, mà nhìn thấy một chàng trai rất gần với tuổi trẻ hôm nay. Anh cũng từng có những băn khoăn, những khát vọng, những tình cảm riêng và một tương lai phía trước. Chỉ khác rằng, thời đại của anh đã buộc một thế hệ phải trưởng thành quá sớm. Nguyễn Văn Thạc không thể sống tiếp những năm tháng sau tuổi hai mươi, nhưng những trang viết của anh đã giúp tuổi hai mươi ấy ở lại. Và có lẽ đó là điều ý nghĩa nhất của Mãi mãi tuổi hai mươi: nhắc chúng ta rằng tuổi trẻ chỉ đến một lần, vì vậy hãy sống thật có ý nghĩa, dám theo đuổi điều mình tin tưởng và biết trân trọng những ngày tháng bình yên mà thế hệ trước đã không có cơ hội được tận hưởng.



