Anh hùng Lực lượng vũ trang

NGUYỄN VĂN THẠC – “MÃI MÃI TUỔI HAI MƯƠI”

Hà Nội09/08/2026Phường Đăk Bla (Đoàn phường Đăk Bla)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Văn Thạc là một sinh viên.

Anh từng học rất giỏi.

Từng có những ước mơ của một người trẻ Hà Nội.

Nhưng năm 1971, khi chiến tranh vẫn ác liệt, anh nhập ngũ.

Từ giảng đường đến quân ngũ là hai thế giới.

Một bên là sách vở.

Một bên là ba lô, súng, những chặng hành quân dài.

Nguyễn Văn Thạc mang theo một cuốn sổ.

Anh viết.

Viết về đồng đội.

Về những chặng đường.

Về Hà Nội.

Về tình yêu.

Về những điều một người hai mươi tuổi nghĩ khi ngày mai có thể không còn.

Những trang viết của anh sau này được biết đến rộng rãi qua cuốn “Mãi mãi tuổi hai mươi”.

Cái tên ấy nghe đẹp.

Nhưng phía sau nó là một sự thật đau lòng.

Nguyễn Văn Thạc mãi mãi tuổi hai mươi bởi anh không có cơ hội bước sang những tuổi đời tiếp theo.

Anh vào chiến trường.

Những đoàn quân trẻ đi về phía Nam.

Họ hát.

Họ đùa.

Họ mang theo ảnh gia đình.

Có người mang thư người yêu trong túi áo.

Nếu nhìn họ trong những phút nghỉ chân, sẽ thấy họ giống bất kỳ nhóm thanh niên nào.

Chỉ khác rằng con đường trước mặt có bom đạn.

Ngày 30 tháng 7 năm 1972, Nguyễn Văn Thạc hy sinh tại chiến trường Quảng Trị.

Một trong những nơi ác liệt nhất của chiến tranh.

Anh mới hai mươi tuổi.

Hai mươi.

Một tuổi đời mà ngày nay nhiều người mới bước qua năm thứ hai đại học.

Còn chưa biết rõ mình sẽ trở thành ai.

Chưa kiếm được đồng lương đầu tiên.

Chưa xây gia đình.

Nguyễn Văn Thạc đã nằm lại.

Nhiều năm sau, những trang nhật ký được công bố.

Độc giả gặp một người lính rất khác với hình ảnh tượng đài.

Anh có những suy nghĩ rất đời thường.

Có tình yêu.

Có hoài bão.

Có những phút buồn.

Chính điều ấy khiến sự hy sinh trở nên gần gũi hơn.

Chiến tranh đã lấy đi không chỉ những người lính.

Nó lấy đi những nhà khoa học tương lai.

Những thầy giáo tương lai.

Những người cha tương lai.

Những cuốn sách chưa được viết.

Những gia đình chưa kịp hình thành.

Mỗi người hai mươi tuổi ngã xuống là cả một tương lai biến mất.

Nhưng Nguyễn Văn Thạc và những người cùng thế hệ vẫn lên đường.

Bởi nếu không có người đi, chiến tranh sẽ tiếp tục ở quê nhà.

Nếu không có người bảo vệ đất nước, những ước mơ bình thường cũng không có nơi để tồn tại.

Ngày nay, sinh viên có thể đọc nhật ký Nguyễn Văn Thạc trong ký túc xá.

Ngoài cửa sổ là thành phố sáng đèn.

Điện thoại rung.

Bạn bè gọi nhau đi ăn.

Cuộc sống của tuổi hai mươi hôm nay đầy lựa chọn.

Đôi khi người trẻ cảm thấy mình có quá nhiều áp lực.

Những lúc ấy, câu chuyện của Nguyễn Văn Thạc không phải để khiến ai cảm thấy có lỗi vì được sống bình yên.

Ngược lại.

Nó nhắc chúng ta hãy tận dụng sự bình yên ấy.

Học điều mình muốn học.

Yêu người mình muốn yêu.

Làm việc có ích.

Trân trọng thời gian.

Bởi đã có những người hai mươi tuổi không còn cơ hội làm những điều ấy.

Nguyễn Văn Thạc mãi mãi tuổi hai mươi.

Nhưng chúng ta thì sẽ đi qua tuổi hai mươi.

Vì vậy, cách đẹp nhất để nhớ anh có lẽ là khi bước qua tuổi trẻ, đừng để nó trôi đi trống rỗng.

Hãy sống sao để một ngày nhìn lại, ta có thể nói:

Mình đã xứng đáng với những mùa xuân được trao.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGUYỄN VĂN THẠC – “MÃI MÃI TUỔI HAI MƯƠI” | Câu chuyện thời hoa lửa