Nguyễn Văn Thạc: "Mãi Mãi Tuổi Hai Mươi" Và Lời Hẹn Hò Với Tương Lai (1)
Tác giả cuốn nhật ký "Mãi mãi tuổi hai mươi", anh hy sinh tại Thành cổ Quảng Trị khi tròn 20 tuổi, để lại di sản tinh thần quý giá về lý tưởng sống của thế hệ thanh niên thời chiến.
Liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc (1952-1972) là một sinh viên xuất sắc của khoa Toán - Cơ, Đại học Tổng hợp Hà Nội, người từng đoạt giải nhất học sinh giỏi văn toàn miền Bắc. Anh nhập ngũ năm 1971 khi cuộc chiến đang ở giai đoạn căng thẳng nhất, mang theo trong ba lô không chỉ là súng đạn mà còn là những cuốn nhật ký và những bức thư tình gửi cho người bạn gái Như Anh.
Cuốn nhật ký "Chuyện đời" của anh (sau này được in thành sách "Mãi mãi tuổi hai mươi") là những dòng ghi chép tỉ mỉ, mộc mạc nhưng đầy cảm xúc về cuộc đời người lính. Anh viết về nỗi nhớ quê hương miền Bắc, về lý tưởng sẵn sàng hi sinh mà không đòi hỏi đền đáp: "Tuổi thanh niên là tuổi cống hiến... Phải sống khỏe mạnh, dữ dội trong lửa đạn". Đặc biệt cảm động là lời hẹn hò của anh với Như Anh về ngày 30/4/1975 - ngày mà anh tin rằng đất nước sẽ hòa bình và anh sẽ trả lời câu hỏi "Hạnh phúc là gì?".
Thật đau xót, Nguyễn Văn Thạc đã không thể chờ đến ngày đó. Anh hy sinh vào ngày 30 tháng 7 năm 1972 tại Thành cổ Quảng Trị - một trong những chiến trường ác liệt nhất lịch sử - khi mới tròn 20 tuổi. Dù ra đi mãi mãi, nhưng những dòng chữ anh để lại đã trở thành bức tượng đài bằng lời về người lính. Anh đã sống và hy sinh trọn vẹn cho lý tưởng của mình, trở thành biểu tượng cho sức trẻ, niềm tin và khát vọng của cả một thế hệ thanh niên Việt Nam trong "Thời Hoa Lửa".



