Bài viết

NGUYỄN VĂN THẠC – “MÀU XANH TUỔI TRẺ GIỮA NHỮNG NGÀY BOM ĐẠN”

tác giả: Ngô Anh Đức

Hà Nội22/08/2026xã Vĩnh Hoà (xã Vĩnh Hòa)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh thường được nhắc đến bằng những trận đánh, những chiến công và những trang sử hào hùng. Nhưng phía sau những điều ấy còn có những con người rất trẻ, mang theo những ước mơ giản dị của tuổi thanh xuân. Nguyễn Văn Thạc là một người như thế. Anh sinh năm 1952, là một sinh viên có thành tích học tập tốt và có tâm hồn giàu cảm xúc. Trước khi trở thành người lính, Nguyễn Văn Thạc từng có những ước mơ rất bình dị của một chàng trai trẻ: được học tập, được viết, được sống và được khám phá cuộc đời. Thế nhưng chiến tranh đã khiến con đường tuổi trẻ của anh rẽ sang một hướng khác. Năm 1971, Nguyễn Văn Thạc nhập ngũ và tham gia chiến đấu. Trong những ngày tháng ở chiến trường, anh vẫn giữ thói quen ghi lại những suy nghĩ, cảm xúc và những điều mình chứng kiến. Những trang viết ấy sau này được biết đến qua cuốn nhật ký nổi tiếng. Điều khiến em xúc động không chỉ là sự hy sinh của Nguyễn Văn Thạc mà còn là vẻ đẹp trong tâm hồn của một người trẻ giữa chiến tranh. Anh biết yêu cái đẹp, biết nhớ gia đình, biết suy nghĩ về tương lai và luôn mong muốn đất nước sớm có ngày hòa bình. Chính những điều ấy khiến hình ảnh người lính trở nên gần gũi hơn bao giờ hết. Họ không phải những con người không biết sợ hãi hay không có ước mơ. Họ cũng là những người trẻ bình thường, nhưng khi Tổ quốc cần, họ sẵn sàng đặt trách nhiệm chung lên trên hạnh phúc riêng. Nguyễn Văn Thạc hy sinh năm 1972, khi tuổi đời còn rất trẻ. Anh không được chứng kiến ngày đất nước thống nhất, không được trở về giảng đường, không được tiếp tục viết những trang sách mà mình từng mơ ước. Nhưng những trang nhật ký của anh vẫn còn đó, như một cây cầu nối thế hệ hôm nay với thế hệ đã đi qua chiến tranh. Đọc về anh, em hiểu rằng tuổi trẻ đẹp nhất không chỉ vì nó có những ước mơ, mà còn vì con người có thể dùng tuổi trẻ để làm những điều có ý nghĩa. Nguyễn Văn Thạc đã để lại một màu xanh rất đẹp giữa những ngày bom đạn: màu xanh của ước mơ, của trí tuệ, của tâm hồn và niềm tin vào tương lai. Ngày nay, chúng ta được sống trong hòa bình, được ngồi dưới mái trường và tự do lựa chọn tương lai. Vì thế, càng đọc về những người như Nguyễn Văn Thạc, em càng thấy mình cần sống nghiêm túc hơn với tuổi trẻ. Có thể chúng ta không phải đối mặt với chiến tranh, nhưng chúng ta vẫn có thể tiếp nối thế hệ trước bằng cách học tập tốt, sống có trách nhiệm và biết trân trọng hòa bình. Nguyễn Văn Thạc đã để lại những trang viết giữa chiến trường, và qua những trang viết ấy, một tuổi trẻ đẹp đẽ vẫn còn sống mãi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn