Nguyễn Văn Thạc - Từ giảng đường đại học đến "Mãi mãi tuổi hai mươi"
Từ bỏ giảng đường đại học khi bao ước mơ còn dang dở, chàng sinh viên tài hoa đã khoác ba lô ra trận, để lại một cuốn nhật ký rực cháy lý tưởng và khát vọng cống hiến của tuổi thanh xuân.
Nguyễn Văn Thạc từng là học sinh giỏi Văn toàn miền Bắc, sinh viên xuất sắc của khoa Toán - Cơ, Đại học Tổng hợp Hà Nội. Tương lai của anh vô cùng xán lạn với bao hoài bão học thuật. Thế nhưng, giữa lúc cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đang bước vào giai đoạn khốc liệt nhất, theo tiếng gọi của non sông, tháng 9 năm 1971, anh cùng hàng ngàn sinh viên ưu tú của thủ đô đã làm lễ "xếp bút nghiên", tình nguyện khoác ba lô lên đường nhập ngũ.
Trên những chặng đường hành quân gian khổ tiến về miền Nam, anh đã ghi chép lại mọi tâm tư, tình cảm và nhận thức của một trí thức trẻ trước vận mệnh đất nước vào cuốn nhật ký mang tên "Chuyện đời" (sau này được xuất bản với tên "Mãi mãi tuổi hai mươi"). Trong đó, anh viết những dòng đầy tự hào: "Kẻ thù không thể hiểu được vì sao những sinh viên lại vui vẻ lên đường ra trận... Nước mắt có rơi, nhưng là để tưới lên những mầm sống vươn lên".
Ngày 30 tháng 7 năm 1972, trong chảo lửa của chiến dịch bảo vệ Thành cổ Quảng Trị, Nguyễn Văn Thạc đã chiến đấu kiên cường và trúng đạn pháo của địch. Anh đã vĩnh viễn nằm lại chiến trường khi mới vừa tròn 20 tuổi, 10 tháng tuổi quân. Dù không đi trọn con đường học vấn, nhưng lý tưởng sống cao đẹp và sự hy sinh hiên ngang của người sinh viên ấy đã trở thành một bài học lớn, một tượng đài bất tử về tinh thần dấn thân của tuổi trẻ.



