NGUYỄN VĂN THẠC – ƯỚC MƠ CÒN DANG DỞ
Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, hàng vạn thanh niên đã rời giảng đường, gác lại những ước mơ tuổi trẻ để lên đường bảo vệ Tổ quốc. Một trong những người như thế là Nguyễn Văn Thạc.
Anh sinh năm 1952 tại Hà Nội. Từ nhỏ, Nguyễn Văn Thạc học rất giỏi và thi đỗ vào Khoa Toán của Trường Đại học Tổng hợp Hà Nội. Bạn bè nhớ đến anh như một chàng trai hiền lành, giàu tình cảm và luôn có nhiều ước mơ đẹp về tương lai.
Năm 1971, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ đang diễn ra ác liệt, Nguyễn Văn Thạc nhận lệnh nhập ngũ. Giống như nhiều thanh niên cùng thời, anh tạm biệt gia đình, thầy cô và mái trường để khoác lên mình màu áo lính.
Trên đường hành quân vào chiến trường, anh luôn mang theo một cuốn sổ nhỏ. Mỗi tối, dưới ánh đèn dầu hoặc ánh trăng giữa rừng Trường Sơn, anh ghi lại những suy nghĩ của mình.
Anh viết về nỗi nhớ cha mẹ, nhớ bạn bè, nhớ giảng đường đại học. Anh cũng viết về những người đồng đội cùng chia sẻ từng bát cơm, từng ngụm nước trên đường hành quân.
Có lần, đơn vị phải đi bộ nhiều ngày liền dưới mưa rừng. Quần áo ướt sũng, chân phồng rộp vì đường núi. Nhưng trong nhật ký, Nguyễn Văn Thạc vẫn luôn thể hiện tinh thần lạc quan và niềm tin vào ngày đất nước hòa bình.
Anh từng viết rằng tuổi trẻ chỉ thật sự có ý nghĩa khi được cống hiến cho Tổ quốc.
Mùa hè năm 1972, đơn vị của anh chiến đấu tại chiến trường Quảng Trị – nơi diễn ra những trận đánh vô cùng ác liệt.
Ngày 30 tháng 7 năm 1972, Nguyễn Văn Thạc đã anh dũng hy sinh khi mới 20 tuổi.
Anh ra đi khi còn rất trẻ, khi những ước mơ về giảng đường đại học, về gia đình và tương lai vẫn còn dang dở.
Nhiều năm sau chiến tranh, cuốn nhật ký của anh được tìm thấy và xuất bản với tên gọi "Mãi mãi tuổi hai mươi". Cuốn sách đã làm xúc động hàng triệu người bởi những dòng viết chân thành của một người lính trẻ.
Nguyễn Văn Thạc không nổi tiếng vì những chiến công vang dội. Điều khiến mọi người nhớ mãi về anh chính là lý tưởng sống đẹp, lòng yêu nước và sự hy sinh của tuổi trẻ Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh.
Qua câu chuyện này, chúng ta hiểu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao ước mơ còn dang dở của những người trẻ tuổi đi trước. Vì vậy, mỗi chúng ta cần trân trọng cuộc sống, chăm chỉ học tập và sống có trách nhiệm để xứng đáng với sự hy sinh ấy.



