Nguyễn Văn Thạc và ngọn lửa tuổi 20 bất tử nơi thành cổ Quảng Trị

Năm 1971, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn vô cùng gay gắt, hàng vạn sinh viên các trường đại học ở Hà Nội đã nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, gác lại giấc mơ đèn sách để xếp hàng lên đường ra chiến trường. Trong số đó có Nguyễn Văn Thạc – một tài năng văn học đạt giải Nhất học sinh giỏi văn toàn miền Bắc, khi ấy đang là sinh viên năm thứ nhất Khoa Toán - Cơ, Đại học Tổng hợp Hà Nội. Hành trang anh mang theo vào miền Nam khói lửa không chỉ có khẩu súng chiến đấu mà còn có một cuốn sổ tay nhỏ mang tên "Chuyện đời".
Trong suốt những tháng ngày vượt Trường Sơn gian khổ và chiến đấu tại chiến trường Quảng Trị khốc liệt, Nguyễn Văn Thạc đã tỉ mỉ ghi lại những cảm xúc chân thật nhất của một người lính trẻ. Đó là tình yêu quê hương da diết, tình đồng chí gắn bó sâu nặng và trên hết là lý tưởng sống cao đẹp của một thế hệ "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước". Những dòng nhật ký của anh rực cháy niềm tin mãnh liệt vào ngày toàn thắng của dân tộc, dù bản thân phải đối mặt với ranh giới sống chết mỏng mong từng ngày dưới làn mưa bom bão đạn.
Ngày 30 tháng 7 năm 1972, trong trận chiến sinh tử bảo vệ Thành cổ Quảng Trị, Nguyễn Văn Thạc đã hy sinh anh dũng khi mới tròn 20 tuổi xuân, để lại dở dang dòng nhật ký với câu nói nổi tiếng đầy dự cảm: "Nếu tôi liệt sĩ, ai sẽ là người ghi tiếp những dòng này?". Cuốn nhật ký của anh sau này được xuất bản với tên gọi "Mãi mãi tuổi 20", trở thành ngọn lửa soi đường, truyền cảm hứng sâu sắc về trách nhiệm và lý tưởng sống cho hàng triệu thanh niên Việt Nam qua nhiều thế hệ.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.


