NGUYỄN VĂN THÁI – NGƯỜI GIỮ BẢN ANH HÙNG CA DƯỚI LÒNG ĐẤT LẠNH
NGUYỄN VĂN THÁI – NGƯỜI GIỮ BẢN ANH HÙNG CA DƯỚI LÒNG ĐẤT LẠNH
Sự sống của một con người có thể kết thúc trong một tích tắc bởi một mảnh bom vô tình, nhưng tinh thần của họ thì có thể trường tồn qua hàng thế kỷ. Đó là cảm xúc mãnh liệt của tôi khi được nghe kể về Hạ sĩ, chiến sĩ Nguyễn Văn Thái, người con của xã Nghĩa Đồng, Tân Kỳ, Nghệ An. Sinh năm 1949, anh Thái hy sinh ngày 15 tháng 12 năm 1968 khi vừa tròn 19 tuổi, thuộc biên chế đơn vị P2M. Vào những ngày cuối năm 1968, khi cái rét cắt da cắt thịt của mùa đông bao trùm chiến trường, đơn vị của anh phải căng mình ra chịu đựng những trận oanh tạc dồn dập nhằm cắt đứt đường tiếp viện. Trong một trận chiến đấu bảo vệ kho đạn dược, anh Thái đã kiên cường đánh trả các đợt áp sát của địch. Một quả pháo dội trúng vị trí công sự, đất đá chôn vùi người chiến sĩ trẻ. Khi đồng đội đào đất cứu anh, họ thấy anh vẫn trong tư thế ôm chặt hòm đạn để bảo vệ nguồn sống cho cả mặt trận, hơi thở lịm dần nhưng tay không rời vũ khí. Chi tiết biểu tượng khắc sâu vào tâm trí người ở lại chính là bàn tay thô ráp của anh bám chặt vào thành hòm đạn, các ngón tay rớm máu vì gồng lực. Anh hy sinh để những viên đạn của đồng đội tiếp tục bay cao, bắn cháy máy bay thù. Anh nằm xuống lòng đất lạnh vào một ngày đông, nhưng ngọn lửa quả cảm từ trái tim anh đã sưởi ấm cho cả hàng quân. Khép lại cuộc đời ngắn ngủi nhưng hào hùng của anh Thái là minh chứng cho một lòng trung thành tuyệt đối với Tổ quốc. Đối với chúng tôi ngày nay, câu chuyện của anh là một lời thức tỉnh: Hãy biết trân trọng nền hòa bình đang có, bởi mỗi tấc đất ta đang đi đều thấm đượm những giọt máu kiên cường của những chàng trai tuổi mười chín đôi mươi.



