Bài viết

Nguyễn Văn Thành – Người chỉ huy luôn tiến về phía trước

Phạm Anh Thư

Quảng Ngãi22/08/2026phường Kiến An (phường Kiến An)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1928, tại xóm Hào Nam, xã Thịnh Hào, quận Ba Đình, thành phố Hà Nội, Nguyễn Văn Thành ra đời. Tháng 10 năm 1950, ông nhập ngũ, bắt đầu những năm tháng gắn bó với chiến trường đồng bằng Bắc Bộ.

Khi được tuyên dương Anh hùng, Nguyễn Văn Thành là Đại đội trưởng bộ binh thuộc Trung đoàn 48, Đại đoàn 320, đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam.

Từ ngày nhập ngũ, Nguyễn Văn Thành đã trực tiếp tham gia 17 trận đánh trên chiến trường đồng bằng Bắc Bộ. Trong mỗi trận chiến, ông luôn thể hiện bản lĩnh của một người chỉ huy dũng cảm, mưu trí và linh hoạt. Đặc biệt, trước những vị trí địch được xây dựng kiên cố, Nguyễn Văn Thành luôn tìm ra cách đánh phù hợp, tạo thời cơ để đơn vị giành thắng lợi.

Có những trận chiến ông bị thương, nhưng thay vì rời khỏi trận địa, ông vẫn nén đau tiếp tục chỉ huy cho đến khi nhiệm vụ hoàn thành.

Kim Thanh – bị thương vẫn bình tĩnh chỉ huy

Tháng 2 năm 1951, tại trận Kim Thanh, Hà Nam, quân ta chiếm lĩnh trận địa vào một đêm sáng trăng. Tuy nhiên, quân địch nhanh chóng phát hiện và lập tức gọi pháo cùng các ụ súng trong đồn bắn ra dữ dội.

Giữa làn hỏa lực dày đặc, Nguyễn Văn Thành vẫn giữ được sự bình tĩnh. Ông động viên cán bộ, chiến sĩ giữ vững quyết tâm, không để sức ép của quân địch làm dao động tinh thần.

Ngay từ những phút đầu, đơn vị đã phá được 20 mét hàng rào thép gai. Nguyễn Văn Thành lập tức dẫn đầu bộ đội xông lên, trực tiếp đánh chiếm lô cốt đầu cầu.

Trong lúc chiến đấu, ông bị thương nặng vào đùi. Nhưng ông không cho đồng đội biết về vết thương của mình.

Nguyễn Văn Thành nằm trên nóc lô cốt, tiếp tục quan sát toàn bộ trận địa và chỉ huy đơn vị chiến đấu. Từ vị trí ấy, ông góp phần quan trọng cùng các đơn vị bạn tiêu diệt và bắt toàn bộ quân địch trong vị trí, tổng cộng 80 tên.

Vết thương không thể khiến người chỉ huy rời khỏi trận địa. Trái lại, ông vẫn ở đó, tiếp tục điều hành cuộc chiến cho đến khi thắng lợi.

Cầu Vật – ba chiếc răng gãy không ngăn bước xung phong

Năm 1952, tại trận Cầu Vật trên đường số 10, Thái Bình, sau khi quân ta mở xong cửa mở, quân địch lập tức tập trung hỏa lực bắn dữ dội vào đội hình.

Nhiều chiến sĩ bị thương vong. Nguyễn Văn Thành cũng bị thương, gãy ba chiếc răng, đúng lúc ông đang dẫn đầu tiểu đội xung phong.

Nhưng thay vì dừng lại, ông nén đau tiếp tục dẫn đầu đơn vị vượt qua lưới lửa của địch.

Nguyễn Văn Thành chỉ huy bộ đội đánh chiếm một căn nhà cùng dãy tường hộp, biến nơi đây thành điểm đứng chân vững chắc. Từ đó, ông tiếp tục phát triển vào bên trong, chia cắt đội hình địch.

Cách đánh ấy đã tạo điều kiện thuận lợi cho hướng tiến công chính xung phong áp đảo. Quân ta nhanh chóng tiêu diệt và bắt toàn bộ 40 tên địch, đồng thời thu toàn bộ vũ khí, quân dụng trong đồn.

Một vết thương có thể khiến người chiến sĩ đau đớn, nhưng với Nguyễn Văn Thành, nhiệm vụ chưa hoàn thành thì ông vẫn chưa thể dừng bước.

Vô Tình – biến một trung đội thành ba mũi tiến công

Tháng 11 năm 1952, tại trận Vô Tình, Nam Định, cuộc chiến diễn ra quyết liệt.

Chỉ sau vài phút nổ súng, Nguyễn Văn Thành đã chỉ huy trung đội đánh chiếm được lô cốt chính rồi nhanh chóng phát triển vào bên trong.

Tuy nhiên, các hướng tiến công khác của đơn vị bạn vẫn chưa thể tiến vào.

Trước tình thế đó, Nguyễn Văn Thành không chờ đợi một cách bị động. Ông linh hoạt tổ chức trung đội thành ba mũi tiến công, đồng thời đánh chia cắt đội hình địch.

Cách đánh táo bạo ấy nhanh chóng phát huy hiệu quả. Trung đội liên tiếp chiếm được 5 lô cốt, phá vỡ thế phòng thủ của quân địch và tạo điều kiện cho các hướng khác tiến vào.

Cuối cùng, toàn bộ vị trí bị tiêu diệt, 60 tên địch bị loại khỏi vòng chiến đấu.

Quỳnh Côi – mở đường cho cả đơn vị xung phong

Tháng 1 năm 1953, tại trận Quỳnh Côi, Thái Bình, quân ta phá được hai lớp hàng rào phòng thủ của địch.

Ngay sau đó, Nguyễn Văn Thành dẫn đầu tiểu đội xung phong, trực tiếp đánh chiếm lô cốt đầu cầu.

Sau khi chiếm được vị trí, ông không dừng lại mà lập tức tổ chức phát triển tiến công, đồng thời kết hợp gọi hàng quân địch.

Kết quả, ta tiêu diệt thêm 4 tên và gọi hàng 18 tên.

Bàn đạp được củng cố và mở rộng, tạo điều kiện để toàn đơn vị tiếp tục xung phong. Cuối cùng, quân ta tiêu diệt gọn vị trí địch với hơn 70 tên.

Yến Vĩ – sáng kiến đánh vào điểm yếu của công sự

Tháng 5 năm 1953, tại Yến Vĩ, Mỹ Đức, Hà Tây, quân địch đóng trong hệ thống công sự kiên cố, khiến việc tiến công trực diện gặp rất nhiều khó khăn.

Nguyễn Văn Thành nhận thấy nếu cứ đánh theo cách thông thường sẽ khó đạt hiệu quả.

Ông tự mình dẫn đầu một tổ chiến đấu bí mật áp sát lô cốt. Khi đến gần, ông trèo lên nóc công sự, tìm đúng vị trí lỗ thông hơi rồi thả lựu đạn xuống bên trong.

Hỏa điểm trung liên 12,7 mi-li-mét bị tiêu diệt.

Hỏa lực quan trọng của địch bị dập tắt, mở ra thời cơ để bộ đội ta lập tức xung phong, tiến vào tiêu diệt quân địch.

Sự táo bạo và sáng tạo ấy cho thấy Nguyễn Văn Thành không chỉ có lòng dũng cảm mà còn luôn biết tìm ra cách đánh phù hợp với từng tình huống cụ thể.

Một người chỉ huy luôn đặt đồng đội lên trước

Những chiến công trên chiến trường chỉ là một phần trong phẩm chất của Nguyễn Văn Thành.

Ông còn đặc biệt chú trọng xây dựng đơn vị vững mạnh về mọi mặt. Với chiến sĩ dưới quyền, ông luôn hết lòng thương yêu, tận tình dìu dắt để anh em nhanh chóng trưởng thành.

Đối với các đơn vị bạn, Nguyễn Văn Thành thường nhận phần khó về mình, dành những điều kiện thuận lợi cho đồng đội. Ông tích cực học tập, thường xuyên rút kinh nghiệm sau mỗi trận đánh và không ngừng nâng cao năng lực chỉ huy.

Trong cuộc sống hàng ngày, ông giữ lối sống khiêm tốn, giản dị nên được cán bộ, chiến sĩ yêu mến và tin tưởng.

Đằng sau hình ảnh một người chỉ huy quyết đoán trên chiến trường là một con người gần gũi, chân thành, luôn biết đặt lợi ích của tập thể lên trên lợi ích cá nhân.

Người chỉ huy kiên cường giữa chiến trường đồng bằng

Từ ngày nhập ngũ, Nguyễn Văn Thành đã tham gia 17 trận đánh. Trong những trận chiến ấy, ông nhiều lần trực tiếp đi đầu, nhiều lần bị thương nhưng vẫn kiên quyết ở lại chỉ huy đơn vị.

Từ Kim Thanh, nơi ông bị thương nặng nhưng vẫn nằm trên nóc lô cốt quan sát và điều hành trận đánh; đến Cầu Vật, nơi ba chiếc răng gãy không thể ngăn ông tiếp tục xung phong; từ Vô Tình, nơi ông biến trung đội thành ba mũi tiến công, đến Quỳnh Côi và Yến Vĩ, nơi sự táo bạo và sáng tạo của ông mở đường cho cả đơn vị tiến lên – ở đâu cũng hiện lên hình ảnh một người chỉ huy luôn tìm cách đưa bộ đội đến thắng lợi.

Những thành tích ấy được ghi nhận bằng 1 Huân chương Chiến công hạng nhì, 1 Huân chương Chiến công hạng ba, 2 lần được tiểu đoàn và đại đoàn khen thưởng, cùng 4 lần là Chiến sĩ thi đua đại đội và đại đoàn.

Ngày 7 tháng 5 năm 1956, Nguyễn Văn Thành được Chủ tịch nước Việt Nam dân chủ cộng hòa tặng thưởng Huân chương Quân công hạng ba và danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân.

Nguyễn Văn Thành đã đi qua những năm tháng chiến tranh bằng một tinh thần rất đặc biệt: bị thương nhưng không lùi bước, gặp công sự kiên cố thì tìm cách đánh mới, đơn vị gặp khó khăn thì tự mình đứng ra gánh vác.

Ông không chỉ là người dẫn đầu trong những phút xung phong mà còn là người âm thầm dìu dắt đồng đội, xây dựng đơn vị và nhận phần khó về mình.

Trên chiến trường, ông là người chỉ huy dám bước vào nơi nguy hiểm nhất. Trong tập thể, ông là người luôn nhường phần thuận lợi cho đồng đội. Chính sự dũng cảm, mưu trí và tình đồng chí ấy đã làm nên hình ảnh Nguyễn Văn Thành – một người lính Hà Nội kiên cường, một người chỉ huy được đồng đội tin yêu và một Anh hùng của những năm tháng kháng chiến.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn