Nguyễn Văn Thi - Người lính trở về từ Đồng Tháp Mười
Ông Nguyễn Văn Thi là cựu chiến binh quê ở huyện Tháp Mười, tỉnh Đồng Tháp. Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, ông tham gia lực lượng vũ trang địa phương, trực tiếp chiến đấu và làm công tác giao liên tại chiến trường Đồng Tháp Mười. Sau ngày đất nước thống nhất, ông trở về quê hương, tích cực tham gia công tác Hội Cựu chiến binh và các phong trào xây dựng nông thôn mới.
Những năm cuối thập niên 1960, Đồng Tháp Mười là vùng căn cứ cách mạng rộng lớn với những cánh đồng tràm bạt ngàn, kênh rạch chằng chịt.
Khi ấy, chàng thanh niên Nguyễn Văn Thi vừa tròn mười chín tuổi đã tình nguyện tham gia lực lượng vũ trang địa phương.
Ngày lên đường, mẹ ông chỉ kịp trao cho con trai chiếc khăn rằn đã cũ và dặn:
“Con đi đánh giặc thì phải giữ trọn nghĩa với đồng đội và giữ vững niềm tin vào ngày hòa bình.”
Chiếc khăn rằn ấy theo ông suốt những năm tháng chiến tranh.
Công việc của ông chủ yếu là giao liên, dẫn đường cho bộ đội và vận chuyển tài liệu qua các vùng căn cứ.
Ban ngày, ông cùng đồng đội ẩn mình giữa rừng tràm.
Đêm xuống, những chiếc xuồng ba lá lặng lẽ lướt trên dòng nước.
Có lần, trong lúc đưa tài liệu qua một con kênh nhỏ, đơn vị bất ngờ gặp địch phục kích.
Tiếng súng nổ vang.
Người đồng đội ngồi phía trước bị thương.
Không chút chần chừ, Nguyễn Văn Thi nhanh chóng kéo đồng đội xuống mép xuồng, dùng chiếc khăn rằn băng vết thương rồi chèo xuồng vào một đám tràm rậm để ẩn náu.
Người đồng đội nắm lấy tay ông:
– Thi à, nếu tôi không qua khỏi…
Ông liền ngắt lời:
“Không được nói vậy! Chúng ta nhất định sẽ trở về.”
Nhờ sự bình tĩnh và gan dạ của ông, người đồng đội đã được đưa về căn cứ an toàn.
Những năm tháng ấy, biết bao lần ông và đồng đội phải ăn cơm vắt, ngủ giữa rừng tràm, đối diện với bom đạn và sự hy sinh.
Nhưng chưa bao giờ người lính trẻ nghĩ đến việc lùi bước.
Ông luôn tin rằng:
“Mỗi chuyến đi an toàn, mỗi tài liệu được chuyển đến đúng nơi là góp thêm một phần cho ngày đất nước thống nhất.”
Ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng, ông trở về quê hương Đồng Tháp với chiếc khăn rằn đã bạc màu theo năm tháng.
Nhiều năm sau, trong những buổi gặp gỡ thanh thiếu nhi, ông vẫn mang theo chiếc khăn ấy.
Ông nhẹ nhàng nói:
“Chiếc khăn này nhắc tôi nhớ về đồng đội, về những năm tháng không thể nào quên và nhắc tôi phải sống xứng đáng với sự hy sinh của những người đã nằm lại.”



