Bài viết

Nguyễn Văn Thới

Gia Lai15/06/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Nguyễn Văn Thới, sinh năm 1945, lớn lên trong thời kỳ đất nước còn nhiều biến động và thiếu thốn. Trải qua tuổi trẻ nhiều gian khó, ông sớm quen với tinh thần chịu đựng và sự kiên trì trong lao động.

Trong những năm cuối thập niên 1970, khi nhiệm vụ bảo vệ biên giới Tây Nam còn phức tạp, ông tham gia lực lượng phục vụ tại một trạm quân y dã chiến đóng trong khu vực rừng thấp. Công việc của ông là hỗ trợ vận chuyển và sắp xếp băng ca, thuốc men, đảm bảo việc cấp cứu thương binh kịp thời.

Trạm quân y chỉ là một lán gỗ dựng tạm, nằm gần lối mòn trong rừng để tiện tiếp nhận và chuyển thương. Mọi vật dụng đều phải sắp xếp khoa học để khi có ca cấp cứu khẩn cấp có thể xử lý ngay lập tức.

Một tình tiết được đồng đội nhắc lại xảy ra vào một buổi chiều giữa mùa mưa năm 1982. Sau một đợt cơ động, đơn vị đưa về nhiều thương binh cần sơ cứu gấp, trong đó có những ca mất nhiều máu, cần băng bó và cố định nhanh để chuyển tuyến.

Tuy nhiên, lúc đó kho dụng cụ y tế tạm thời bị nước mưa làm ướt một phần, nhiều băng gạc không thể sử dụng ngay. Trong điều kiện khẩn cấp, ông Nguyễn Văn Thới cùng tổ quân y phải nhanh chóng phân loại, hong khô và chuẩn bị lại dụng cụ để không làm gián đoạn quá trình cấp cứu.

Ông trực tiếp hỗ trợ giữ ổn định băng ca, di chuyển thương binh qua khu vực trơn trượt, đồng thời phối hợp sắp xếp lại khu vực sơ cứu để tăng tốc độ xử lý cho từng ca.

Có những lúc mưa lớn khiến việc di chuyển rất khó khăn, nhưng ông vẫn kiên trì hỗ trợ từng người, đảm bảo không ai bị chậm trễ trong quá trình cấp cứu.

Sau nhiều giờ liên tục, các thương binh đều được xử lý kịp thời và chuyển tuyến an toàn.

Một đồng đội sau này kể lại:
“Hôm đó rất gấp, nếu không có sự hỗ trợ kịp thời thì sẽ rất khó xoay xở.”

Còn ông Nguyễn Văn Thới chỉ nói:
“Cứu được người là quan trọng nhất.”

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng câu chuyện về người giữ nhịp băng ca giữa trạm quân y dã chiến vẫn được nhắc lại như một ký ức lặng lẽ mà sâu sắc. Không phải chiến công rực rỡ nơi trận tuyến, mà là sự tận tụy, bình tĩnh và trách nhiệm trong những công việc thầm lặng, góp phần giữ lại sự sống trong những năm tháng gian khó bảo vệ Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn