Cựu chiến binh

Nguyễn Văn Thụ

Hưng Yên29/11/2025Phan Thị Thùy Dương (THPT Nam Duyên Hà)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Nguyễn Văn Thụ

Ông Thụ nhập ngũ khi mới hai mươi tuổi, đúng lúc cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt. Ngày rời làng, ông chỉ mang theo một túi vải nhỏ, một tấm khăn rằn và lời dặn của mẹ: “Đi mạnh giỏi, nhớ giữ mình, con nghen.”Cùng đơn vị, ông vượt Trường Sơn suốt mấy tháng trời. Đến bây giờ, đã ngoài bảy mươi, ông vẫn còn nhớ rõ mùi đất ẩm hòa với lá rừng mục, nhớ tiếng chân dồn dập trên những con dốc đá, nhớ cả những đêm mưa rừng đổ trắng trời, anh em co ro bên hầm chữ A mà vẫn cười đùa cho vơi mệt.Ấy vậy mà có những lúc bom B52 nổ gần, đất dưới chân rung như muốn vỡ. Nhiều lần ông phải cõng thương binh chạy qua những khoảng trống đang bị rải bom bi, tim như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Có người đồng đội đi nhẹ như chìm vào giấc ngủ. Có người nằm lại mà trên tay vẫn siết chặt bức thư chưa kịp gửi cho má, cho vợ hay người yêu.Hòa bình lập lại, ông Thụ trở về làng. Ông sống lặng lẽ, trồng mấy luống rau, nuôi con gà, nhưng những đêm khó ngủ, ông vẫn nghe như có tiếng bước chân hành quân lẫn trong tiếng gió. Vẫn thấy những khuôn mặt trẻ trung bám theo mình trong mơ. Những đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường năm ấy.

Cảm nghĩ của bản thân: Câu chuyện ấy khiến em cảm nhận rõ hơn tinh thần kiên cường và quyết liệt của quân đội ta trong những năm tháng chiến đấu. Điều khiến em xúc động nhất là sự gắn bó, đỡ nâng nhau giữa những người lính và tinh thần sẵn sàng lên đường bảo vệ khi nước bạn cần. Từ đó, em càng thấm thía giá trị của hòa bình, của tình người, của tình yêu quê hương đất nước, và học cách trân trọng cuộc sống hiện tại cùng những người đã hi sinh để đem lại độc lập, tự do cho chúng ta hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn