Bài viết

NGUYỄN VĂN THUẦN – NGƯỜI CHIẾN SĨ CỦA Ý CHÍ VÀ SÁNG TẠO

Quảng Ninh14/08/2026Huỳnh Phương Uyên (Bắc Ruộng)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lịch sử dân tộc Việt Nam được viết nên không chỉ bằng những chiến thắng vang dội mà còn bằng biết bao con người bình dị đã dành trọn tuổi xuân cho Tổ quốc. Trong những năm tháng kháng chiến chống thực dân Pháp, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Văn Thuần là một tấm gương tiêu biểu về lòng yêu nước, tinh thần sáng tạo và ý chí vượt qua gian khổ. Tìm hiểu về ông, tôi không chỉ cảm phục trước những chiến công trong Chiến dịch Điện Biên Phủ mà còn xúc động trước một con người đã biết biến những điều kiện thiếu thốn thành động lực để hoàn thành nhiệm vụ.

Nguyễn Văn Thuần sinh năm 1916 tại Quảng Yên, Quảng Ninh. Xuất thân trong một gia đình nông dân nghèo, tuổi thơ của ông gắn với nhiều nhọc nhằn. Năm 1944, ông từng bị địch bắt đi lính nhưng sau đó trốn về tham gia Việt Minh. Năm 1946, ông nhập ngũ và thuộc Tiểu đoàn 16, Trung đoàn 141, Đại đoàn 312. Trong quá trình chiến đấu, ông lập nhiều thành tích ở các trận Phủ Thông, Phố Ràng, Ba Huyện và nhiều chiến dịch khác.

Điều khiến tôi ấn tượng sâu sắc nhất ở Nguyễn Văn Thuần là khả năng sáng tạo trong những hoàn cảnh vô cùng khắc nghiệt. Trong Chiến dịch Điện Biên Phủ, nhiệm vụ làm đường kéo pháo diễn ra trong điều kiện thiếu thốn nghiêm trọng: không có máy ủi, không được sử dụng thuốc nổ, ngay cả những dụng cụ như búa, choòng, rìu cũng không đầy đủ. Trước khó khăn ấy, ông cùng đồng đội đã tận dụng những công cụ thô sơ như cuốc, xẻng, choòng, đục để làm đường, bảo đảm cho pháo có thể cơ động vào trận địa.

Đối với tôi, đó không chỉ là một sáng kiến trong chiến đấu mà còn là biểu hiện của ý chí không chịu khuất phục trước hoàn cảnh. Người có bản lĩnh không phải là người chỉ có thể làm việc khi điều kiện thuận lợi, mà là người biết tìm cách vượt qua khó khăn để hoàn thành điều cần làm. Nguyễn Văn Thuần đã cho thấy rằng khi con người có quyết tâm, trí tuệ và tinh thần trách nhiệm, những thiếu thốn tưởng như không thể vượt qua vẫn có thể được khắc phục.

Trong Chiến dịch Điện Biên Phủ, ông còn có sáng kiến đào những đường hào ngầm, sau đó đánh sập để tạo điều kiện cho bộ đội cơ động vây lấn. Những cách làm ấy góp phần giúp quân ta từng bước siết chặt vòng vây, tiến tới làm chủ chiến trường.

Nhưng phía sau những sáng kiến và chiến công ấy vẫn là một con người bằng xương bằng thịt. Ông cũng từng có một tuổi trẻ, có những ước mơ và tình cảm riêng. Thế nhưng khi đất nước đứng trước thử thách, ông đã lựa chọn đứng về phía Tổ quốc. Tôi nghĩ chính sự lựa chọn ấy làm nên vẻ đẹp lớn nhất của người anh hùng.

Nhìn vào cuộc đời Nguyễn Văn Thuần, tôi càng thấm thía giá trị của hòa bình hôm nay. Chúng tôi được đến trường, được học tập, được sống bên gia đình và tự do theo đuổi ước mơ. Những điều tưởng như bình thường ấy lại được xây dựng trên nền tảng của biết bao năm tháng chiến đấu và hy sinh. Bởi vậy, biết ơn thế hệ cha anh không thể chỉ dừng lại ở sự xúc động khi đọc một câu chuyện lịch sử.

Tri ân phải trở thành hành động.

Thế hệ của Nguyễn Văn Thuần đã dùng lòng dũng cảm, trí tuệ và sức lực để bảo vệ đất nước. Thế hệ trẻ hôm nay cần tiếp nối bằng tri thức, trách nhiệm và khát vọng cống hiến. Với một học sinh, điều đó có thể bắt đầu từ việc học tập nghiêm túc, không ngại khó, không dễ dàng bỏ cuộc trước thất bại và biết sống có trách nhiệm với gia đình, nhà trường, cộng đồng.

Ngày 31-8-1955, Nguyễn Văn Thuần được trao Huân chương Quân công hạng Ba và danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Nhưng với tôi, điều khiến tên tuổi ông còn sống mãi không chỉ là danh hiệu cao quý ấy, mà chính là những phẩm chất ông để lại: lòng yêu nước, ý chí kiên cường, tinh thần sáng tạo và trách nhiệm với nhiệm vụ chung.

Hơn bảy mươi năm đã trôi qua kể từ Chiến thắng Điện Biên Phủ. Những con đường năm xưa giờ đã khác, nhưng câu chuyện về Nguyễn Văn Thuần vẫn còn nguyên giá trị. Ông đã góp một phần tuổi trẻ của mình để mở đường cho chiến thắng. Còn chúng tôi hôm nay được sống trong hòa bình, càng phải biết mở những “con đường” mới bằng tri thức và khát vọng.

Có lẽ, lời tri ân đẹp nhất dành cho Anh hùng Nguyễn Văn Thuần và thế hệ “thời hoa lửa” không chỉ là nhớ về những gì họ đã làm, mà là sống sao cho xứng đáng với những gì họ đã hy sinh: biết trân trọng hòa bình, không ngừng học tập và luôn mang trong mình một tình yêu chân thành đối với quê hương, đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn