NGUYỄN VĂN THUẦN – TỪ NGƯỜI ĐI Ở ĐẾN VỊ TRUNG ĐOÀN PHÓ ANH HÙNG
Tác giả: Nguyễn Thị Diệu Linh Lớp:K13G-GDTH Trường: Đại học Hải Dương
NGUYỄN VĂN THUẦN – TỪ NGƯỜI ĐI Ở ĐẾN VỊ TRUNG ĐOÀN PHÓ ANH HÙNG
Sinh năm 1916 tại Quảng Ninh, từ nhỏ Nguyễn Văn Thuần phải đi ở, đi phu và trải qua nhiều năm tháng cơ cực. Sau Cách mạng Tháng Tám, ông tình nguyện nhập ngũ, từ một chiến sĩ trưởng thành thành Trung đoàn phó Trung đoàn 209, Đại đoàn 312. Qua 30 trận chiến đấu, ông nổi bật bởi sự bình tĩnh, mưu trí, lòng dũng cảm và tinh thần luôn dẫn đầu đơn vị. Ngày 31-8-1955, Nguyễn Văn Thuần được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Quảng Ninh18/08/2026Xã Thạnh Mỹ Tây (Đoàn xã Thạnh Mỹ Tây)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
Tuổi thơ của Nguyễn Văn Thuần không có những ngày tháng bình yên.
Ông sinh năm 1916, quê ở xã Cộng Hòa, huyện Yên Hưng, tỉnh Quảng Ninh. Từ năm 10 tuổi cho đến khi đã 28 tuổi, cuộc đời ông nối dài bằng những tháng ngày đi ở cho địa chủ rồi đi phu kiếm sống. Nghèo khó đã đành, ông còn nhiều lần phải chịu những trận đòn tàn nhẫn của địa chủ, cường hào.
Năm 1944, Nguyễn Văn Thuần bị bắt đi lính cho Pháp. Nhưng ngay trong quân ngũ, cuộc đời ông vẫn chẳng khá hơn. Những người lính bản xứ thường xuyên bị đối xử hà khắc và đánh đập.
Ngày 9-3-1945, Nhật đảo chính Pháp. Nguyễn Văn Thuần bị bắt làm tù binh, chịu những trận đòn đến mức phải đưa vào nhà thương. Chính tại đây, ông tìm được cơ hội trốn thoát, trở về quê hương.
Vài tháng sau, Cách mạng Tháng Tám thành công.
Cuộc đời Nguyễn Văn Thuần bước sang một ngã rẽ hoàn toàn khác.
Tháng 9-1945, ông tình nguyện gia nhập bộ đội.
Từ một người từng phải đi ở, đi phu và chịu cảnh áp bức, Nguyễn Văn Thuần trở thành người chiến sĩ cầm súng bảo vệ chính quyền cách mạng vừa giành được.
Và trên chiến trường, phẩm chất của ông nhanh chóng được thể hiện.
Năm 1947, trong trận chống càn tại Lạc Điền, Hải Dương, Nguyễn Văn Thuần được giao sử dụng trung liên, bố trí ở hướng chính diện để chặn địch và yểm trợ đơn vị xung phong.
Quân Pháp mỗi lúc một gần.
Ông vẫn bình tĩnh chờ đợi.
50 mét… 40 mét… rồi chỉ còn khoảng 30 mét.
Lúc ấy, Nguyễn Văn Thuần mới siết cò.
Hỏa lực bất ngờ quét thẳng vào đội hình đối phương, tiêu diệt hàng chục tên đi đầu. Số còn lại hoảng loạn, đội hình rối loạn. Nắm đúng thời cơ, đơn vị nhanh chóng vận động tiến lên, phá vỡ cuộc càn.
Một năm sau, tại Phủ Thông, Nguyễn Văn Thuần phụ trách tiểu đội xung kích. Trong cuộc chiến đấu quyết liệt, ông dẫn đầu một tổ lao thẳng vào đồn, trực tiếp dùng dao, mác đánh giáp lá cà với quân địch, góp phần cùng đơn vị tiêu diệt vị trí này.
Đến trận Phố Ràng năm 1949, thử thách còn khốc liệt hơn.
Địch chống trả dữ dội. Nguyễn Văn Thuần dẫn tiểu đội đánh chiếm cửa mở rồi tiếp tục thọc sâu vào bên trong. Trong quá trình chiến đấu, ông còn tận dụng chính lựu đạn thu được của địch để tiếp tục tiến công.
Quân số tiểu đội cứ vơi dần.
Cuối cùng, chỉ còn ba người.
Nhưng Nguyễn Văn Thuần không lùi.
Ông động viên hai đồng đội tiếp tục bám trận địa, chiến đấu chia cắt đội hình đối phương và giữ vững vị trí đã chiếm được.
Tinh thần ấy một lần nữa được thể hiện trong trận đánh đồn Ba Huyên tháng 1-1951.
Quân ta tiến công suốt đêm nhưng đến sáng vẫn chưa giải quyết xong trận địa. Khoảng 8 giờ, địch phản kích, chiếm lại ba lô cốt quan trọng.
Trung đội của Nguyễn Văn Thuần nhận lệnh:
Phải đánh chiếm lại bằng được.
Ông lập tức chỉ huy bộ đội xung phong áp sát. Chỉ trong thời gian ngắn, hai lô cốt bị tiêu diệt.
Nhưng tại lô cốt thứ ba, quân địch vẫn cố thủ và chống trả quyết liệt.
Nguyễn Văn Thuần quan sát trận địa rồi đưa ra một quyết định táo bạo.
Ông thu nhặt số bộc phá còn lại, gói thành một khối thuốc nổ khoảng 10kg.
Mang theo khối bộc phá, ông bò lên sát lô cốt giữa làn hỏa lực, đặt thuốc nổ rồi giật nổ.
Một tiếng nổ dữ dội vang lên.
Lô cốt bị phá sập. Lực lượng địch cố thủ bên trong bị tiêu diệt. Vị trí quan trọng cuối cùng được quân ta làm chủ.
Qua những trận đánh như thế, từ một chiến sĩ bình thường, Nguyễn Văn Thuần từng bước trưởng thành thành cán bộ chỉ huy. Theo tư liệu, từ khi nhập ngũ đến tháng 7-1954, ông tham gia 30 trận đánh, cùng đơn vị tiêu diệt gần 1.000 quân địch, bắt sống hàng trăm tên; bản thân trực tiếp tiêu diệt gần 200 tên và góp phần phá hủy nhiều phương tiện chiến tranh.
Nhưng điều khiến đồng đội kính trọng Nguyễn Văn Thuần không chỉ nằm ở chiến công.
Ở người cán bộ ấy còn có sự khiêm tốn, giản dị và gần gũi. Trên chiến trường ông có thể là người chỉ huy quyết đoán, luôn có mặt ở những nơi nguy hiểm, nhưng trong cuộc sống lại sâu sát, thương yêu và chăm lo cho chiến sĩ.
Từ người thanh niên từng bị áp bức, đánh đập, Nguyễn Văn Thuần đã đi một chặng đường dài để trở thành Trung đoàn phó Trung đoàn 209, Đại đoàn 312.
Ông được tặng 2 Huân chương Chiến công hạng Nhất, 1 Huân chương Chiến công hạng Ba, 11 lần được các cấp tiểu đoàn, trung đoàn và đại đoàn khen thưởng, đồng thời được Chủ tịch Hồ Chí Minh tặng Huy hiệu của Người.
Ngày 31-8-1955, Nguyễn Văn Thuần được Chủ tịch nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa tặng Huân chương Quân công hạng Ba và danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Từ một cậu bé phải đi ở từ năm 10 tuổi đến một vị trung đoàn phó anh hùng, cuộc đời Nguyễn Văn Thuần là một hành trình đặc biệt.
Người từng chịu đòn roi của áp bức đã đứng lên cầm súng. Người từng sống cuộc đời của một người làm thuê đã trở thành người chỉ huy. Và người từng bị số phận xô đẩy đã tự viết nên cuộc đời mình bằng lòng quả cảm trên chiến trường.



