Nguyễn Văn Tố - Vị Chủ Tịch Quốc Hội Đầu Tiên Ngã Xuống Vì Nước
Cụ Nguyễn Văn Tố (bút danh Ứng Hòe) sinh năm 1889 tại Hà Nội. Là một học giả, một nhà nghiên cứu văn hóa uyên thâm, ông am hiểu cả Hán học và Tây học. Trước Cách mạng Tháng Tám, ông nổi tiếng với vai trò là Hội trưởng Hội Truyền bá Quốc ngữ, dành bao tâm huyết đi khắp nơi vận động, tổ chức các lớp bình dân học vụ để diệt giặc dốt, nâng cao dân trí cho đồng bào nghèo khổ.
Cách mạng thành công, Bác Hồ đã tha thiết mời ông tham gia Chính phủ lâm thời giữ chức Bộ trưởng Bộ Cứu tế xã hội. Đầu năm 1946, tại kỳ họp đầu tiên của Quốc hội khóa I, cụ Nguyễn Văn Tố được bầu làm Trưởng ban Thường trực Quốc hội (Chủ tịch Quốc hội đầu tiên của nước ta). Khi thực dân Pháp quay lại xâm lược, cụ kiên quyết từ chối lời dụ dỗ của kẻ thù, rời Hà Nội lên chiến khu Việt Bắc để tiếp tục lãnh đạo cuộc kháng chiến trường kỳ.
Tháng 10 năm 1947, quân Pháp bất ngờ nhảy dù xuống Bắc Kạn nhằm tấn công cơ quan đầu não của ta. Trong lúc hỗ trợ nhân dân sơ tán, cụ Nguyễn Văn Tố bị giặc Pháp bắt giữ. Dù bị tra khảo gắt gao, cụ vẫn giữ thái độ điềm tĩnh, không tiết lộ thân phận cũng như bí mật của kháng chiến, chỉ nhận mình là một ông lão tản cư. Bất lực trước khí tiết của người trí thức yêu nước, giặc Pháp đã nhẫn tâm bắn chết cụ. Nguyễn Văn Tố ngã xuống, trở thành vị lãnh đạo cấp cao đầu tiên của Nhà nước hy sinh trên chiến trường, hiến dâng trọn đời cho ánh sáng tri thức và nền độc lập của dân tộc.



