Nguyễn Văn Trỗi (1)
Trước khi làm bài này, thật ra mình không nhớ rõ nhiều về các nhân vật lịch sử. Mình chỉ biết tên qua sách giáo khoa, học để thi rồi cũng quên dần. Nhưng khi bắt đầu tìm hiểu kỹ hơn về Nguyễn Văn Trỗi, mình mới thấy có những câu chuyện không thể chỉ đọc lướt qua, vì càng đọc càng thấy suy nghĩ nhiều hơn.
Đoàn TNCS Hồ Chí Minh tham gia lưu giữ và tuyên truyền các câu chuyện lịch sử với chủ đề “Câu chuyện thời hoa lửa”
Trước khi làm bài này, thật ra mình không nhớ rõ nhiều về các nhân vật lịch sử. Mình chỉ biết tên qua sách giáo khoa, học để thi rồi cũng quên dần. Nhưng khi bắt đầu tìm hiểu kỹ hơn về Nguyễn Văn Trỗi, mình mới thấy có những câu chuyện không thể chỉ đọc lướt qua, vì càng đọc càng thấy suy nghĩ nhiều hơn.
Điều đầu tiên khiến mình chú ý là anh còn rất trẻ. Ở tuổi đó, nếu là mình bây giờ, chắc vẫn đang lo chuyện học hành, bạn bè, tương lai. Nhưng anh lại chọn tham gia cách mạng và làm những nhiệm vụ cực kỳ nguy hiểm. Mình nghĩ, không phải ai cũng đủ dũng cảm để đưa ra lựa chọn như vậy.
Câu chuyện mình ấn tượng nhất là việc anh nhận nhiệm vụ đặt mìn để tiêu diệt Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ khi ông ta sang Việt Nam. Dù nhiệm vụ không thành công và anh bị bắt, nhưng điều khiến mình thật sự suy nghĩ là cách anh đối diện với mọi chuyện sau đó.
Trong thời gian bị giam giữ, anh bị tra tấn rất nặng nề, nhưng vẫn không khai báo. Mình đọc đến đoạn này mà cảm thấy rất khó tin. Bình thường chỉ cần một chút áp lực thôi mình đã thấy mệt rồi, vậy mà anh vẫn giữ vững tinh thần như vậy.
Nhưng có lẽ khoảnh khắc ám ảnh mình nhất là lúc anh ra pháp trường. Trước khi bị xử bắn, anh đã hô to khẩu hiệu cách mạng, thể hiện rõ niềm tin của mình. Khi đọc đến đây, mình thật sự bị “khựng” lại. Mình tự hỏi, điều gì khiến một con người có thể mạnh mẽ đến mức đó?
Sau khi tìm hiểu về Nguyễn Văn Trỗi, mình nhận ra một điều: thế hệ trước đã sống rất khác với tụi mình bây giờ. Họ sống trong hoàn cảnh khó khăn hơn rất nhiều, nhưng lại có ý chí và lý tưởng rất rõ ràng. Còn mình, nhiều khi lại sống khá “mơ hồ”, chưa thật sự biết mình đang cố gắng vì điều gì.
Mình cũng thấy bản thân đôi khi hay than phiền về những chuyện nhỏ nhặt trong cuộc sống. Nhưng so với những gì anh đã trải qua, những khó khăn đó thật sự không đáng là bao. Điều này khiến mình cảm thấy cần phải thay đổi suy nghĩ của mình nhiều hơn.
Viết bài này xong, mình không chỉ hiểu thêm về một nhân vật lịch sử, mà còn thấy bản thân cần có trách nhiệm hơn với cuộc sống của mình. Có thể mình không làm được những điều lớn lao như thế hệ trước, nhưng ít nhất mình có thể cố gắng học tập tốt hơn, sống nghiêm túc hơn và có mục tiêu rõ ràng hơn.
Đối với mình, “câu chuyện thời hoa lửa” không chỉ là chuyện của quá khứ. Nó giống như một lời nhắc nhở rằng mình đang sống trong một cuộc sống mà rất nhiều người đã phải đánh đổi bằng cả tuổi trẻ, thậm chí là mạng sống. Và vì thế, mình không nên sống một cách hời hợt.



