Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Nguyễn Văn Trỗi (10)

Nguyễn Văn Trỗi

Thái Nguyên09/03/2026Hà Mai Như (Trường Ngoại Ngữ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những buổi sáng trong veo của thời bình, khi thành phố bắt đầu

thức giấc, tôi đi ngang qua con đường mang tên Nguyễn Văn Trỗi. Dòng xe

vẫn trôi, hàng cây vẫn xanh, nhịp sống vẫn rộn ràng. Ít ai trong khoảnh khắc

vội vã ấy dừng lại để nghĩ rằng, cái tên trên tấm biển đường kia từng là một

chàng trai hai mươi bốn tuổi – với trái tim nóng và một lựa chọn không quay

đầu.

Nguyễn Văn Trỗi sinh năm 1940 tại Quảng Nam, lớn lên trong những

năm tháng đất nước chìm trong khói lửa. Anh không xuất thân từ một gia

đình quyền quý, không được đào tạo bài bản trong những trường lớp lớn.

Anh chỉ là một người thợ điện – một công việc bình dị giữa lòng đô thị Sài

Gòn những năm 1960. Nhưng chính từ sự bình dị ấy, một con người đã

đứng lên làm nên điều phi thường.

Năm 1964, khi chiến tranh ngày càng leo thang, anh được giao nhiệm vụ đặt

mìn tại cầu Công Lý (nay là cầu Nguyễn Văn Trỗi) nhằm ám sát Bộ trưởng

Quốc phòng Mỹ Robert McNamara trong chuyến thăm miền Nam Việt Nam.

Kế hoạch không thành. Anh bị bắt trước khi kịp kích nổ. Những ngày sau đó

là chuỗi tra tấn, thẩm vấn, dụ dỗ. Người ta muốn anh khai ra tổ chức, muốn

anh khuất phục. Nhưng chàng trai trẻ ấy đã chọn im lặng.

Tôi từng đọc lại

những lời kể của

nhân chứng về phiên

tòa xử anh. Giữa

phòng xử án,

Nguyễn Văn Trỗi

đứng thẳng người,

ánh mắt bình thản.

Anh biết bản án tử

hình đang chờ mình.

Nhưng điều khiến

người ta nhớ mãi không phải là sự gan góc, mà là sự sáng trong nơi tâm hồn

anh – một niềm tin giản dị mà kiên định: “Tôi hành động vì độc lập của Tổ

quốc.”

Ngày 15 tháng 10 năm 1964, pháp trường Chí Hòa. Trước giờ xử bắn,

anh từ chối bịt mắt. Anh hô vang khẩu hiệu ủng hộ Hồ Chủ tịch, ủng hộ Việt

Nam độc lập. Giây phút ấy, cái chết không còn là nỗi sợ, mà trở thành một lời

khẳng định cuối cùng cho lý tưởng sống.

Nh

ữn

g

câu

chu

yện

thờ

i

hoa

lửa

Dấ

u

châ

n

ng

ười

lại

Người ta kể rằng, khi nghe tin anh bị xử bắn, nhiều nơi trên thế giới đã

tổ chức biểu tình phản đối. Ở Cuba, tên anh được đặt cho trường học, cho

đường phố. Ở Việt Nam, cái tên Nguyễn Văn Trỗi trở thành biểu tượng của

tuổi trẻ dấn thân, của tinh thần không lùi bước trước cường quyền.

Nhưng giữa những hào quang lịch sử ấy, tôi vẫn thường nghĩ về một

khía cạnh khác – rất con người. Anh mới cưới vợ chưa bao lâu trước khi

nhận nhiệm vụ. Người vợ trẻ – chị Phan Thị Quyên – đã phải tiễn chồng ra

pháp trường khi hạnh phúc còn chưa kịp tròn đầy. Tình yêu của họ ngắn ngủi

như một cơn mưa đầu hạ, nhưng đủ để lại dư âm dài lâu.

Có lẽ điều khiến Nguyễn Văn Trỗi trở nên gần gũi với thế hệ trẻ hôm

nay chính là sự lựa chọn của anh. Anh không sinh ra để trở thành anh hùng.

Anh chỉ là một người trẻ sống trong hoàn cảnh buộc phải chọn lựa. Và anh

đã chọn đứng về phía Tổ quốc.

Trong thời bình, chúng ta không còn phải đối diện với họng súng hay

pháp trường. Nhưng mỗi ngày vẫn có những “cầu Công Lý” khác – những

thử thách về lòng trung thực, về trách nhiệm, về cách ta sống giữa cộng

đồng. Câu chuyện của Nguyễn Văn Trỗi không chỉ để ngợi ca, mà còn để

nhắc nhở: tuổi trẻ, dù ở thời đại nào, cũng cần một lý tưởng để hướng về.

Có lần tôi tự hỏi, nếu anh được sống tiếp, anh sẽ là người thế nào? Có

lẽ anh vẫn làm nghề thợ điện, vẫn lặng lẽ giữa đời thường. Có lẽ anh sẽ có

những đứa con, sẽ kể cho chúng nghe về một thời đất nước chưa yên bình.

Nhưng lịch sử đã chọn anh theo một cách khác – giữ anh mãi ở tuổi hai

mươi bốn, ở khoảnh khắc ánh mắt không cúi xuống trước cái chết.

“Thời hoa lửa” đã qua, nhưng những con người như Nguyễn Văn Trỗi

vẫn còn đó trong ký ức dân tộc. Họ không chỉ là tượng đài, mà là những nhịp

tim từng đập, những ước mơ từng dang dở. Và chính sự dang dở ấy khiến

câu chuyện của họ trở nên day dứt, sâu lắng.

Đi qua con đường mang tên anh, tôi bỗng thấy bước chân mình chậm

lại. Không phải để hoài niệm, mà để biết ơn. Bởi giữa nhịp sống hối hả hôm

nay, có một phần bình yên được đánh đổi bằng tuổi trẻ của những người

như Nguyễn Văn Trỗi. Và trong sâu thẳm, tôi hiểu rằng: anh không ở lại chỉ

trong những trang sách. Anh ở lại trong cách chúng ta sống – khi ta dám

chọn điều đúng đắn, dù con đường ấy không dễ dàng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn