Bài viết

Nguyễn Văn Trỗi (2)

Nguyễn Văn Trỗi

Đà Nẵng24/06/2026Trương Văn Đại (Trường Cao Đẳng Đà Nẵng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Văn Trỗi

Buổi sáng hôm ấy, bầu trời Sài Gòn không còn trong xanh như thường ngày mà phủ một màu xám đục nặng nề, không khí tại pháp trường như đặc quánh lại bởi sự im lặng đến nghẹt thở, những hàng lính đứng thành vòng tròn, súng đã lên đạn, gương mặt ai cũng căng thẳng như đang chờ đợi một khoảnh khắc mà chính họ cũng không muốn xảy ra, giữa không gian ấy Nguyễn Văn Trỗi được dẫn ra, tay bị trói nhưng bước chân vẫn vững vàng, không hề có sự run rẩy hay hoảng loạn, anh bước đi chậm rãi nhưng dứt khoát, như thể mỗi bước chân đều mang theo một niềm tin không thể lay chuyển, anh đưa mắt nhìn xung quanh, ánh nhìn không phải để tìm kiếm sự giúp đỡ mà như muốn ghi lại lần cuối hình ảnh của mảnh đất mà anh yêu thương, nơi có những con người vẫn đang ngày đêm chiến đấu vì tự do, trong khoảnh khắc ấy có những người chứng kiến không dám nhìn thẳng vào anh, bởi sự bình tĩnh của anh khiến họ cảm thấy xấu hổ và xúc động, khi một người lính tiến lại gần để bịt mắt, anh nhẹ nhàng lắc đầu từ chối, hành động đơn giản ấy lại mang một ý nghĩa lớn lao, bởi anh muốn đối diện với cái chết bằng chính ánh mắt của mình, không trốn tránh, không sợ hãi, như một cách khẳng định rằng tinh thần của anh không thể bị khuất phục, thời gian trôi qua chậm chạp, từng giây từng phút như kéo dài vô tận, nhưng trên gương mặt anh vẫn không có chút thay đổi nào, ánh mắt anh vẫn sáng lên, chứa đựng một niềm tin mạnh mẽ vào tương lai của đất nước, có lẽ trong giây phút ấy, anh nghĩ về quê hương, về những con người thân yêu, về lý tưởng mà anh đã lựa chọn và theo đuổi đến cùng, và rồi trong giây phút cuối cùng trước khi cái chết cận kề, anh hít một hơi thật sâu, ngẩng cao đầu, toàn thân toát lên một khí phách hiên ngang, rồi bất ngờ cất tiếng hô vang, tiếng hô ấy vang dội, mạnh mẽ, xé toạc bầu không khí im lặng như một tiếng sét giữa trời, đó không phải là lời cầu xin sự sống, cũng không phải lời từ biệt, mà là lời khẳng định đầy tự hào về lòng yêu nước, về niềm tin vào con đường mà anh đã chọn, âm thanh ấy khiến tất cả những người có mặt phải sững lại, có người cúi đầu, có người lặng đi vì xúc động, bởi họ hiểu rằng trước mặt mình không chỉ là một con người mà là một ý chí không thể bị khuất phục, rồi loạt súng vang lên, âm thanh khô khốc phá vỡ tất cả, thân người anh ngã xuống nhưng tinh thần của anh dường như vẫn còn đứng đó, vẫn hiên ngang như trước, và trong khoảnh khắc ấy, không gian như lặng đi, nhưng tiếng hô của anh vẫn còn vang vọng, không biến mất mà lan xa hơn, thấm vào lòng những người còn sống, trở thành một ngọn lửa âm ỉ cháy, truyền từ người này sang người khác, từ thế hệ này sang thế hệ khác, cái chết của anh không phải là sự kết thúc mà là sự khởi đầu cho một niềm tin mạnh mẽ hơn, cho một tinh thần bất khuất không gì có thể dập tắt, và kể từ đó câu chuyện về anh được nhắc lại, được kể lại như một minh chứng cho lòng dũng cảm, cho sự hy sinh cao cả, khiến bất cứ ai khi nghe đến cũng không khỏi nghẹn ngào, bởi đó không chỉ là câu chuyện về một con người mà còn là hình ảnh của cả một thế hệ đã sống và chiến đấu hết mình trong thời hoa lửa đầy gian khổ nhưng cũng vô cùng anh dũng của dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn