Bài viết

Nguyễn Văn Trỗi

Thái Nguyên17/04/2026Lê Thị Thảo (Trường Ngoại ngữ)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chủ đề: Những câu chuyện thời hoa lửa – anh hùng dân tộc Nguyễn Văn Trỗi

Họ và tên: Lê Thị Thảo

Mã SV: DTF25104367

Lớp: Song ngữ Trung-Anh 2

Bài Làm

Trong những năm tháng “hoa lửa” của dân tộc – khi bom đạn phủ kín bầu trời và lòng yêu nước cháy rực trong tim mỗi người Việt Nam – đã xuất hiện biết bao câu chuyện cảm động về sự hy sinh và ý chí kiên cường. Đó là thời kỳ mà mỗi con người bình dị cũng có thể trở thành anh hùng, lấy tuổi trẻ và lý tưởng của mình để viết nên những trang sử hào hùng. Một trong những câu chuyện tiêu biểu nhất của thời hoa lửa ấy chính là cuộc đời và sự hy sinh anh dũng của Nguyễn Văn Trỗi – người chiến sĩ biệt động Sài Gòn đã hiên ngang bước ra pháp trường với niềm tin sắt đá vào ngày mai độc lập của Tổ quốc.

Nguyễn Văn Trỗi sinh năm 1940 tại xã Thanh Quýt, huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam, trong một gia đình bần nông và sớm mồ côi mẹ. Năm 1956, trước sự đàn áp của chính quyền Mỹ – ngụy tại quê nhà, gia đình anh di cư vào Sài Gòn, định cư ở ấp Tân Ba, Phú Nhuận, quận Tân Bình. Tại đây, anh vừa lao động kiếm sống vừa học nghề điện, sau trở thành công nhân Nhà máy điện Chợ Quán. Chính trong môi trường lao động ấy, anh được giác ngộ cách mạng và gia nhập Đoàn Thanh niên Nhân dân Cách mạng Việt Nam, rồi trở thành chiến sĩ biệt động Sài Gòn năm 1963.

Là người gan dạ và giàu nhiệt huyết, Nguyễn Văn Trỗi luôn xung phong nhận nhiệm vụ nguy hiểm. Khi biết phái đoàn quân sự cao cấp của Mỹ do Bộ trưởng Quốc phòng Robert McNamara dẫn đầu sẽ đến Sài Gòn vào tháng 5/1964, lực lượng cách mạng quyết định tổ chức đánh vào đoàn xe này tại cầu Công Lý (nay là cầu Nguyễn Văn Trỗi). Dù mới cưới vợ chưa đầy hai tuần, anh vẫn tình nguyện nhận nhiệm vụ đặt mìn dưới chân cầu và kích nổ bằng điện. Tuy nhiên, kế hoạch bị bại lộ, anh bị bắt ngày 9/5/1964.

Bị giam tại Khám Chí Hòa, anh phải chịu nhiều cực hình tra tấn và dụ dỗ nhưng tuyệt đối không khai báo, một mực bảo vệ tổ chức. Tại phiên tòa quân sự ngày 10/8/1964, anh hiên ngang tuyên bố: “Tôi chỉ tiếc rằng chưa giết được McNamara.” Trước tinh thần kiên cường ấy, lực lượng cách mạng tại Venezuela đã bắt giữ một sĩ quan Mỹ để gây sức ép trao đổi tù binh, buộc chính quyền Sài Gòn tạm hoãn thi hành án. Tuy nhiên, sau khi phía Mỹ được thả người, họ đã bí mật quyết định xử bắn anh.

Vào 9 giờ 59 phút ngày 15/10/1964, tại pháp trường Khám Chí Hòa, trước sự chứng kiến của nhiều phóng viên quốc tế, Nguyễn Văn Trỗi hiên ngang bước ra đối diện cái chết. Khi bị bịt mắt, anh giật phăng tấm băng đen và nói muốn được nhìn mảnh đất thân yêu lần cuối. Những lời hô vang: “Đả đảo đế quốc Mỹ! Đả đảo Nguyễn Khánh! Hồ Chí Minh muôn năm! Việt Nam muôn năm!” đã trở thành tiếng kèn xung trận, lay động hàng triệu trái tim yêu nước.

Sự hy sinh của Nguyễn Văn Trỗi đã được Chủ tịch Hồ Chí Minh ca ngợi là tấm gương sáng ngời cho thanh niên học tập. Anh được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Cuộc đời ngắn ngủi nhưng oanh liệt của anh là biểu tượng bất diệt cho lòng yêu nước, ý chí kiên trung và tinh thần chiến đấu đến hơi thở cuối cùng vì độc lập, tự do của dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn