Bài viết

Nguyễn Văn Trỗi – Biểu tượng của lòng yêu nước

Tây Ninh02/07/2026Ban Biên tập tổng hợp1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những câu chuyện lịch sử mà mỗi lần đọc lại, tôi đều có cảm giác như đang được sống trong những năm tháng đầy khói lửa của dân tộc. Giữa rất nhiều tấm gương anh hùng, câu chuyện về Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Văn Trỗi luôn để lại trong tôi nhiều suy nghĩ. Không phải vì anh lập nên một chiến công vang dội, mà bởi sự bình tĩnh, bản lĩnh và niềm tin son sắt vào cách mạng của một người thanh niên mới ngoài hai mươi tuổi.

Nguyễn Văn Trỗi sinh ra trong một gia đình lao động nghèo ở Quảng Nam. Cuộc sống khó khăn khiến gia đình anh sớm vào Sài Gòn lập nghiệp. Là một người thợ điện bình thường, anh hoàn toàn có thể chọn cho mình một cuộc sống yên ổn. Thế nhưng, chứng kiến cảnh đất nước bị chia cắt, đồng bào chịu nhiều đau thương dưới bom đạn và sự đàn áp của kẻ thù, Nguyễn Văn Trỗi đã quyết định tham gia cách mạng. Với anh, yêu nước không chỉ là một suy nghĩ, mà phải được thể hiện bằng hành động.

Điều khiến tôi khâm phục nhất ở Nguyễn Văn Trỗi chính là sự lựa chọn của anh. Khi được tổ chức giao nhiệm vụ đặt mìn tại cầu Công Lý nhằm ngăn chặn đoàn xe chở Bộ trưởng Quốc phòng Hoa Kỳ Robert McNamara, anh hiểu rất rõ mức độ nguy hiểm của nhiệm vụ này. Nếu bị phát hiện, cái giá phải trả gần như chắc chắn là tính mạng. Dù vậy, anh vẫn nhận nhiệm vụ với tinh thần của một người chiến sĩ cách mạng, đặt lợi ích của dân tộc lên trên sự an toàn của bản thân.

Kế hoạch không thành công và Nguyễn Văn Trỗi bị bắt. Những ngày sau đó là chuỗi những cuộc thẩm vấn và tra tấn nhằm buộc anh khai ra tổ chức cách mạng. Thế nhưng, trước mọi đòn roi và sự dụ dỗ, anh vẫn giữ vững khí tiết của người cộng sản. Anh không khai báo, không phản bội đồng đội, cũng không để kẻ thù đạt được mục đích. Chính sự kiên cường ấy đã khiến nhiều người cảm phục. Có lẽ, điều làm nên sức mạnh của Nguyễn Văn Trỗi không phải là thể lực hay vũ khí, mà chính là niềm tin tuyệt đối vào con đường mà mình đã lựa chọn.

Có một hình ảnh mà mỗi lần đọc lại, tôi đều thấy xúc động. Đó là khoảnh khắc Nguyễn Văn Trỗi bước ra pháp trường vào ngày 15 tháng 10 năm 1964. Anh từ chối bị bịt mắt và hiên ngang hô vang những khẩu hiệu cách mạng trước khi loạt đạn của kẻ thù vang lên. Giây phút ấy đã trở thành biểu tượng đẹp của tinh thần bất khuất của người thanh niên Việt Nam. Anh ra đi khi mới 24 tuổi, độ tuổi mà nhiều người hôm nay vẫn còn đang ấp ủ những dự định cho tương lai. Nhưng Nguyễn Văn Trỗi đã chọn dành tuổi trẻ của mình cho độc lập của dân tộc, để đổi lấy một tương lai hòa bình cho các thế hệ mai sau.

Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng câu chuyện về Nguyễn Văn Trỗi vẫn được nhắc lại trong các buổi sinh hoạt Đoàn, trong những trang sách lịch sử và trong những chuyến hành trình về nguồn của tuổi trẻ. Mỗi lần tìm hiểu về anh, tôi càng hiểu rằng lòng yêu nước không phải là điều gì quá lớn lao hay xa vời. Nó bắt đầu từ tình yêu quê hương, từ trách nhiệm với cộng đồng và từ sự sẵn sàng cống hiến khi Tổ quốc cần.

Là đoàn viên thanh niên trong thời bình, chúng ta không còn phải đối mặt với bom đạn hay những lựa chọn sinh tử như thế hệ của Nguyễn Văn Trỗi. Nhưng điều đó không có nghĩa là trách nhiệm của tuổi trẻ hôm nay ít đi. Mỗi người đều có thể góp phần xây dựng đất nước bằng cách học tập tốt, lao động nghiêm túc, sống trung thực, có trách nhiệm với bản thân và xã hội, đồng thời tích cực tham gia các hoạt động tình nguyện, vì cộng đồng. Đó cũng là cách để tiếp nối tinh thần của những người đi trước.

Đối với tôi, Nguyễn Văn Trỗi không chỉ là một anh hùng của lịch sử mà còn là một tấm gương để thế hệ trẻ noi theo. Câu chuyện về anh nhắc nhở rằng, dù ở bất kỳ thời đại nào, tuổi trẻ cũng cần có lý tưởng, có bản lĩnh và biết sống vì những điều tốt đẹp. Có lẽ, đó chính là giá trị lớn nhất mà "thời hoa lửa" đã gửi lại cho chúng ta hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn