Nguyễn Văn Trỗi – Chớp lửa rực sáng giữa thành đồng Tổ quốc
Có những con người chỉ sống một phần tư thế kỷ nhưng tên tuổi của họ lại trở thành bất tử, tạc vào lịch sử dân tộc như những tượng đài chói lọi. Nhắc đến anh hùng liệt sĩ Nguyễn Văn Trỗi là nhắc đến một khí phách hiên ngang, một trái tim rực lửa yêu nước giữa sào huyệt của kẻ thù. Trong dòng chảy của Đề án “Câu chuyện thời hoa lửa”, hình tượng của anh lại một lần nữa được thắp sáng, truyền đi thông điệp mãnh liệt về lẽ sống và lý tưởng của tuổi trẻ Việt Nam.
Sinh ra trên mảnh đất Điện Bàn, Quảng Nam giàu truyền thống cách mạng, Nguyễn Văn Trỗi sớm mang trong mình nỗi đau của một dân tộc bị áp bức. Rời quê hương vào Sài Gòn kiếm sống, người thợ điện trẻ tuổi ấy đã nhanh chóng giác ngộ và gia nhập đội Biệt động Sài Gòn. Ở độ tuổi hăm chín, lứa tuổi đẹp nhất với bao ước mơ và hạnh phúc lứa đôi vừa chớm nở, anh đã gác lại tình riêng để dấn thân vào con đường đấu tranh đầy hiểm nguy.
Tháng 5 năm 1964, anh nhận nhiệm vụ đặt mìn tiêu diệt phái đoàn quân sự cấp cao của địch. Nhiệm vụ không thành, anh sa vào tay giặc. Những trận đòn thù tàn khốc, những màn tra tấn dã man đến tột cùng bằng điện hay những lời dụ dỗ mua chuộc đê hèn đều bất lực trước ý chí sắt đá của người thanh niên ấy. Trong ngục tối, anh vẫn kiên trung bảo vệ cơ sở cách mạng, nhận hết trách nhiệm về mình với một thái độ ung dung, lẫm liệt.
Ngày 15 tháng 10 năm 1964, địch đưa anh ra pháp trường chung thủy. Phút giây đối diện với họng súng kẻ thù, Nguyễn Văn Trỗi không hề run sợ. Giống như biết bao người anh hùng của dân tộc, anh từ chối bị bịt mắt để được nhìn mảnh đất quê hương lần cuối. Tiếng hô vang dậy đất trời: "Hãy nhớ lấy lời tôi! Đả đảo đế quốc Mỹ! Hồ Chí Minh muôn năm!" không chỉ là lời kết tội đanh thép kẻ thù, mà còn là khúc tráng ca thức tỉnh hàng triệu trái tim yêu chuộng hòa bình trên toàn thế giới.
Trong không gian ý nghĩa của Đề án “Câu chuyện thời hoa lửa”, khí phách của Nguyễn Văn Trỗi không chỉ nằm gọn trong những trang sử vàng mà đã thực sự bước ra, chạm vào trái tim người nghe. Chính cuộc đời và cái chết lẫm liệt của anh là một bài ca trọn vẹn nhất về tinh thần quả cảm.
Khép lại những trang sách lịch sử, câu chuyện của anh Trỗi vẫn luôn là ngọn lửa ấm áp soi đường cho thế hệ hôm nay. Trong từng giờ lên lớp, khi hướng dẫn các em học sinh lớp 3 tìm hiểu về quê hương, đất nước qua những bài học Đạo đức hay Tự nhiên và Xã hội, tôi luôn tâm niệm phải truyền đạt những câu chuyện kiên trung ấy đến với các em. Những bài học được thiết kế sinh động không chỉ giúp học sinh ghi nhớ kiến thức, mà sâu xa hơn là gieo vào tâm hồn thơ ngây ấy niềm tự hào dân tộc. Dạy cho các em biết yêu hòa bình, biết trân trọng sự hy sinh của cha ông chính là cách chúng ta giữ cho "câu chuyện thời hoa lửa" mãi mãi trường tồn.
Đề án “Câu chuyện thời hoa lửa” đã làm sống dậy một thời kỳ bi tráng. Và trong muôn vàn vì sao lấp lánh của bầu trời cách mạng, Nguyễn Văn Trỗi vẫn mãi là một chớp lửa rực rỡ, tạc dáng đứng kiêu hãnh vào cõi vĩnh hằng.



