NGUYỄN VĂN TRỖI – DÁNG ĐỨNG HIÊN NGANG GIỮA PHÁP TRƯỜNG.
Trong lịch sử kháng chiến chống Mỹ cứu nước, có những cái tên đã trở thành biểu tượng cho ý chí quật cường của cả một dân tộc. Anh Nguyễn Văn Trỗi – người thợ điện trẻ tuổi của Sài Gòn – chính là một minh chứng hùng hồn nhất. Câu chuyện về cuộc đời và đặc biệt là những phút cuối cùng của anh trên pháp trường đã viết nên một khúc tráng ca bất diệt về lòng yêu nước và khí tiết của người cộng sỹ trẻ trong thời hoa lửa.
Nguyễn Văn Trỗi sinh ra trong một gia đình nghèo tại tỉnh Quảng Nam, mảnh đất giàu truyền thống cách mạng. Lớn lên giữa cảnh nước mất nhà tan, anh vào Sài Gòn mưu sinh bằng nghề thợ điện và sớm giác ngộ lý tưởng cách mạng, tham gia vào đội Biệt động Sài Gòn. Với sự mưu trí và lòng dũng cảm, anh được giao nhiệm vụ thực hiện một kế hoạch táo bạo: đặt mìn tại cầu Công Lý để tiêu diệt phái đoàn quân sự cao cấp của Mỹ do Bộ trưởng Quốc phòng Robert McNamara dẫn đầu vào tháng 5 năm 1964. Dù kế hoạch không thành công và anh bị giặc bắt, nhưng hành động ấy đã giáng một đòn mạnh vào ý chí xâm lược của kẻ thù.
Trong những ngày tháng bị giam cầm tại khám Chí Hòa, Nguyễn Văn Trỗi đã phải chịu đựng những trận đòn roi, tra tấn dã man “chết đi sống lại” của kẻ thù. Thế nhưng, trước những cực hình tàn khốc nhất, anh vẫn giữ vững khí tiết, không một lời khai báo để bảo vệ tổ chức và đồng đội. Khi kẻ thù dụ dỗ bằng tiền bạc và sự sống, anh đã dõng dạc khẳng định lý tưởng của mình. Đối với anh, cái chết không đáng sợ bằng việc phản bội lại Tổ quốc và nhân dân.
Sáng ngày 15 tháng 10 năm 1964, thực dân Mỹ và tay sai đưa anh ra pháp trường. Tại đây, hình ảnh Nguyễn Văn Trỗi đã trở thành một biểu tượng bất tử. Trước họng súng của kẻ thù, anh không hề run sợ, không chấp nhận sự ban ơn của quân cướp nước. Anh từ chối bịt mắt vì muốn nhìn thấy mảnh đất thân yêu đến giây phút cuối cùng. Tiếng hô vang: “Hồ Chí Minh muôn năm!” ba lần cùng lời khẳng định: “Hãy nhớ lấy lời tôi! Đả đảo đế quốc Mỹ!” đã làm rung chuyển cả không gian, khiến những kẻ cầm súng hành quyết cũng phải run rẩy.
Sự hy sinh của anh Nguyễn Văn Trỗi đã thổi bùng lên ngọn lửa đấu tranh không chỉ ở Việt Nam mà còn trên toàn thế giới. Anh ngã xuống khi tuổi đời mới 24, cái tuổi tràn đầy nhựa sống và những ước mơ giản dị bên người vợ trẻ vừa mới cưới. Nhưng cái chết của anh đã hóa thành sự sống, tiếp thêm sức mạnh cho hàng triệu thanh niên miền Bắc và miền Nam quyết tâm lên đường “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước”. Anh đã chứng minh rằng: con người có thể bị tiêu diệt về thể xác nhưng tinh thần và lý tưởng thì mãi mãi trường tồn.
Hôm nay, khi chúng em được sống dưới bầu trời hòa bình, câu chuyện về anh Nguyễn Văn Trỗi vẫn luôn là bài học quý giá về giá trị của cuộc sống và trách nhiệm của tuổi trẻ. Anh dạy chúng em biết yêu thương đồng bào, biết căm thù cái ác và biết sống có lý tưởng. Trong công cuộc xây dựng đất nước hiện nay, tinh thần Nguyễn Văn Trỗi nhắc nhở mỗi học sinh phải nỗ lực học tập, rèn luyện để xứng đáng với sự hy sinh của những thế hệ đi trước.
Viết về anh, lòng em tràn đầy niềm tự hào và xúc động. Anh mãi là “đóa hoa lửa” rực rỡ nhất, một tấm gương sáng ngời để chúng em soi vào và tự răn mình phải sống sao cho xứng đáng với tên gọi thanh niên Việt Nam. Dáng đứng của anh trên pháp trường sẽ mãi là dáng đứng của một dân tộc anh hùng, không bao giờ khuất phục trước bất kỳ thế lực bạo tàn nào.



