NGUYỄN VĂN TRỖI DÁNG ĐỨNG VIỆT NAM TRÊN PHÁP TRƯỜNG
NGUYỄN VĂN TRỖI DÁNG ĐỨNG VIỆT NAM TRÊN PHÁP TRƯỜNG
NGUYỄN VĂN TRỖI
DÁNG ĐỨNG VIỆT NAM TRÊN PHÁP TRƯỜNG
Trong dòng chảy huy hoàng của lịch sử dân tộc, có những cái tên đã hóa thân thành hồn thiêng sông núi. Với các thế hệ cha anh đã từng nếm trải gian khổ kháng chiến, hình ảnh người thợ điện trẻ tuổi Nguyễn Văn Trỗi không chỉ là một người đồng chí, mà còn là biểu tượng rực rỡ nhất cho khí tiết của người cách mạng: "Thà chết đứng còn hơn sống quỳ."
Cuộc đời anh Trỗi ngắn ngủi, chỉ vỏn vẹn 24 mùa xuân, nhưng "chín phút" cuối cùng của anh tại pháp trường khám Chí Hòa ngày 15/10/1964 đã trở thành vĩnh cửu. Giữa vòng vây quân thù, trước họng súng đen ngòm của những kẻ hành quyết, anh không chấp nhận bịt mắt. Anh muốn nhìn mảnh đất quê hương lần cuối, muốn đối diện với cái chết bằng ánh mắt của người chiến thắng. Lời hô vang: “Hồ Chí Minh muôn năm!” ba lần liên tiếp không chỉ là niềm tin tôn thờ một lãnh tụ, mà là lời khẳng định đanh thép về lý tưởng cộng sản bất diệt mà anh đã chọn.
Đối với những cựu chiến binh, cựu thanh niên xung phong, anh Trỗi chính là hiện thân của sự kết hợp nhuần nhuyễn giữa chủ nghĩa anh hùng cách mạng và tình yêu lứa đôi cao cả. Chúng ta nhớ về anh không chỉ qua trận đánh bom cầu Công Lý chưa thành, mà còn qua tình yêu son sắt với chị Phan Thị Quyên. Anh đã gác lại hạnh phúc riêng tư, gác lại những hơi ấm gia đình vừa mới chớm nở để đi theo tiếng gọi của Tổ quốc. Sự hy sinh đó nhắc nhở chúng ta rằng: Cái giá của hòa bình hôm nay được đổi bằng máu xương và sự hy sinh thầm lặng của những người trẻ tuổi năm xưa.
Hình ảnh anh Trỗi giật phắt mảnh băng đen bịt mắt, dõng dạc vạch trần tội ác của đế quốc Mỹ trước các phóng viên quốc tế là một đòn giáng mạnh mẽ vào tâm lý kẻ thù. Anh không chết trong tư thế của một tù nhân, mà chết trong tư thế của một người làm chủ vận mệnh. Như nhà thơ Tố Hữu đã từng nghẹn ngào viết:
"Có những phút làm nên lịch sử
Có cái chết hóa thành bất tử".
Với các bậc lão thành cách mạng và những người có công, tấm gương Nguyễn Văn Trỗi là sợi dây kết nối giữa quá khứ hào hùng và hiện tại trách nhiệm. Anh đã "Sống như Anh" – một lối sống không vị kỷ, luôn đặt lợi ích dân tộc lên trên hết. Tinh thần ấy đã truyền lửa cho hàng triệu thanh niên miền Bắc xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước, và là niềm an ủi cho những người mẹ Việt Nam Anh hùng khi biết rằng con mình đã ngã xuống cho một lý tưởng cao đẹp.
Hôm nay, đứng trước tượng đài anh, chúng ta không chỉ nghiêng mình kính cẩn trước một người hùng, mà còn để tự soi rọi lại chính mình. Anh Trỗi vẫn còn đó, trong màu xanh của hòa bình, trong niềm tự hào của mỗi người dân Việt Nam. Sự hy sinh của anh là minh chứng hùng hồn nhất cho sức mạnh dân tộc: Một dân tộc có những người con như Nguyễn Văn Trỗi sẽ không bao giờ bị khuất phục.
Người viết: Trương Thanh Quyên



