NGUYỄN VĂN TRỖI: NGỌN LỬA BẤT DIỆT TRONG LÒNG ĐÔ THỊ
NGUYỄN VĂN TRỖI: NGỌN LỬA BẤT DIỆT TRONG LÒNG ĐÔ THỊ
Người thợ điện mang trái tim quả cảm
Nguyễn Văn Trỗi sinh ra tại Quảng Nam nhưng lớn lên và làm việc tại Sài Gòn. Với bộ quần áo xanh thợ điện và chiếc túi đồ nghề, ít ai ngờ chàng thanh niên hiền lành ấy lại là một chiến sĩ biệt động thành gan góc.
Năm 1964, khi hay tin phái đoàn cao cấp của Mỹ do Robert McNamara dẫn đầu sẽ đến Sài Gòn, Nguyễn Văn Trỗi đã nhận nhiệm vụ đặt mìn tại cầu Công Lý. Anh hiểu rằng, đây là nhiệm vụ "đi không hẹn ngày về".
Bản lĩnh thép nơi ngục tù
Nhiệm vụ không thành, anh bị bắt. Trong những ngày tháng bị giam cầm, kẻ thù đã dùng mọi cực hình tra tấn dã man nhất để khuất phục người chiến sĩ trẻ. Thế nhưng, câu trả lời duy nhất chúng nhận được là cái nhìn trừng trừng đầy khinh bỉ và sự im lặng thép.
Thậm chí, khi bị đưa ra tòa, anh đã biến phiên tòa của kẻ thù thành nơi buộc tội chúng, khẳng định đanh thép về quyền tự do và độc lập của dân tộc Việt Nam.
Khúc vĩ thanh bất tử tại pháp trường
Sáng ngày 15/10/1964, tại khám Chí Hòa, một sự kiện đã làm rúng động dư luận quốc tế. Khi bị đưa ra pháp trường, Nguyễn Văn Trỗi từ chối bịt mắt. Anh muốn nhìn thẳng vào nòng súng, nhìn thẳng vào sự thật và nhìn mảnh đất quê hương lần cuối.
Khi loạt đạn chuẩn bị vang lên, anh đã dồn hết sức bình sinh để hô vang:
"Hãy nhớ lấy lời tôi!"
"Đả đảo đế quốc Mỹ!"
"Việt Nam muôn năm! Hồ Chí Minh muôn năm!"
Chín phút cuối cùng của người anh hùng đã trở thành một biểu tượng bất tử, ngọn lửa từ trái tim anh đã lan tỏa, thiêu rụi sự sợ hãi và thắp lên ý chí chiến đấu cho hàng triệu thanh niên lúc bấy giờ.
Di sản để lại cho thế hệ mai sau
Cái chết của Nguyễn Văn Trỗi không phải là sự kết thúc, mà là sự bắt đầu của một làn sóng phản chiến mạnh mẽ trên toàn thế giới. Tên anh được đặt cho những con đường, những ngôi trường và trở thành nguồn cảm hứng cho những vần thơ bất hủ của Tố Hữu:
"Có những phút làm nên lịch sử Có cái chết hóa thành bất tử Có những lời hơn mọi bài ca Có con người như chân lý sinh ra..."
Nhìn lại "thời hoa lửa", chúng ta không chỉ thấy nỗi đau của chiến tranh mà còn thấy được vẻ đẹp rạng ngời của lý tưởng sống. Câu chuyện của Nguyễn Văn Trỗi nhắc nhở thế hệ hôm nay rằng: Hòa bình hiện tại được đổi bằng những tuổi xuân hiên ngang dưới họng súng quân thù.


