Bài viết

Nguyễn Văn Trỗi - Sống anh dũng, chết hiên ngang

"Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ đầy gian khổ, Nguyễn Văn Trỗi là biểu tượng tiêu biểu cho tinh thần yêu nước và ý chí kiên cường của thanh niên Việt Nam. Anh sinh năm 1940 trong một gia đình lao động nghèo tại Quảng Nam. Lớn lên trong cảnh đất nước bị chia cắt, Nguyễn Văn Trỗi sớm tham gia cách mạng và trở thành chiến sĩ biệt động Sài Gòn. Năm 1964, anh nhận nhiệm vụ đặt mìn tại cầu Công Lý nhằm ám sát Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ khi sang thăm miền Nam Việt Nam. Kế hoạch không thành, anh

Quảng Ninh03/07/2026Lê Thị Ngọc Ánh (LCĐ Khoa sư phạm Trường Đại học Hạ Long)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Người giữ lửa trong đêm

Bối cảnh: Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, tuyến đường Trường Sơn là huyết mạch vận chuyển người và hàng hóa từ hậu phương ra tiền tuyến. Để bảo đảm các đoàn xe hành quân an toàn, bên cạnh những người lính trực tiếp chiến đấu còn có lực lượng thanh niên xung phong, dân công hỏa tuyến và chiến sĩ hậu cần ngày đêm bám đường, vượt qua mưa bom bão đạn để giữ cho dòng tiếp viện không bao giờ bị gián đoạn.

Nội dung câu chuyện

Mỗi khi màn đêm buông xuống trên dãy Trường Sơn, những đoàn xe vận tải lại lặng lẽ xuất phát. Không có ánh đèn rực rỡ, không có tiếng còi xe vang vọng, tất cả đều phải tuyệt đối bí mật để tránh sự phát hiện của máy bay địch. Con đường phía trước đầy hố bom, đất đá ngổn ngang và luôn tiềm ẩn hiểm nguy.

Ở một trạm dừng chân giữa rừng sâu có một người chiến sĩ hậu cần mà đồng đội thường gọi bằng cái tên thân thương: "Người giữ lửa." Công việc của anh không trực tiếp cầm súng chiến đấu ngoài mặt trận, nhưng lại vô cùng quan trọng. Đêm nào anh cũng nhóm bếp Hoàng Cầm, chuẩn bị những nồi cơm nóng, nồi nước sôi và những bữa ăn giản dị để đón các đoàn xe vừa vượt qua mưa bom trở về.

Để ngọn lửa không lộ khói, anh phải đào bếp thật sâu dưới lòng đất, tính toán hướng gió và liên tục kiểm tra từng khe thoát khói. Chỉ cần một cột khói bốc lên giữa cánh rừng cũng có thể khiến cả trạm bị máy bay địch phát hiện. Vì vậy, mỗi bếp lửa được giữ cháy không chỉ bằng củi mà còn bằng sự cẩn trọng, bình tĩnh và kinh nghiệm của những người làm công tác hậu cần.

Có những đêm mưa rừng xối xả, củi ướt, lửa liên tục tắt. Anh kiên nhẫn hong từng thanh củi, che từng ngọn lửa bằng tấm áo mưa đã sờn cũ. Có hôm vừa nấu xong bữa cơm thì còi báo động vang lên, mọi người phải lập tức dập bếp, đưa nồi cơm xuống hầm trú ẩn. Khi tiếng bom vừa dứt, anh lại tiếp tục nhóm lửa như chưa hề có chuyện gì xảy ra.

Đối với những người lính vừa trở về sau nhiều ngày chiến đấu, một bát cơm nóng, một ca nước chè hay một ánh lửa bập bùng giữa đêm rừng mang ý nghĩa lớn hơn bất cứ điều gì. Nó xua tan cái lạnh, tiếp thêm sức lực và nhắc họ rằng phía sau vẫn luôn có đồng đội âm thầm sát cánh.

Một đêm, địch bất ngờ đánh phá dữ dội khu vực trạm hậu cần. Bom nổ liên tiếp làm nhiều hầm trú ẩn sập, cây rừng đổ ngổn ngang. Dù bản thân bị thương, người chiến sĩ ấy vẫn cố gắng bảo vệ kho lương thực, cứu những nồi cơm còn dang dở và cùng đồng đội đưa thương binh đến nơi an toàn. Sau trận bom, anh lại lặng lẽ nhóm lên ngọn lửa mới để những đoàn xe tiếp tục hành quân.

Có người từng hỏi vì sao anh luôn cố giữ cho bếp lửa cháy suốt đêm. Anh chỉ mỉm cười và nói: "Còn lửa là còn người, còn đường, còn niềm tin vào ngày chiến thắng."

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng hình ảnh người chiến sĩ âm thầm giữ lửa giữa đại ngàn vẫn sống mãi trong ký ức của những người từng đi qua Trường Sơn. Ngọn lửa ấy không chỉ sưởi ấm những người lính mà còn trở thành biểu tượng của tinh thần đoàn kết, sự hy sinh thầm lặng và ý chí vượt qua mọi gian khổ vì độc lập của dân tộc.

Ý nghĩa

"Người giữ lửa trong đêm" là biểu tượng cho những con người làm công tác hậu cần, thanh niên xung phong và dân công hỏa tuyến – những người không trực tiếp xông pha nơi tuyến đầu nhưng đã góp phần quan trọng vào thắng lợi của cuộc kháng chiến. Họ giữ lửa để giữ vững niềm tin, giữ vững mạch sống của chiến trường và tiếp thêm sức mạnh cho đồng đội.

Câu chuyện nhắc nhở thế hệ hôm nay rằng mỗi sự cống hiến, dù thầm lặng hay nổi bật, đều có giá trị đối với đất nước. Tinh thần trách nhiệm, sự kiên trì và lòng yêu nước chính là "ngọn lửa" cần được gìn giữ và truyền tiếp qua nhiều thế hệ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn