NGUYỄN VĂN TRỖI - SỐNG NHƯ ANH Chiến tranh đã lùi xa
Trường: THPT Hồng Ngự 3
Họ và tên: Nguyễn Chí Nghĩa
Lớp: 10C5
NGUYỄN VĂN TRỖI - SỐNG NHƯ ANH Chiến tranh đã lùi xa
Trong số những câu chuyện lay động lòng người ấy, hình ảnh người anh hùng trẻ tuổi Nguyễn Văn Trỗi với những giây phút cuối cùng tại pháp trường đã để lại trong em niềm xúc động và sự khâm phục sâu sắc.
Anh Nguyễn Văn Trỗi sinh ra tại Quảng Nam, vào Sài Gòn làm thợ điện và sớm giác ngộ cách mạng, trở thành chiến sĩ biệt động thuộc Biệt động Sài Gòn-Gia Định. Năm 1964, nhận nhiệm vụ tiêu diệt phái đoàn quân sự cao cấp do Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Robert McNamara dẫn đầu, anh đã tích cực chuẩn bị đặt mìn tại cầu Công Lý. Tuy nhiên, sự việc không thành, anh bị địch bắt vào tháng 5 năm 1964.
Trong suốt thời gian bị giam cầm, dù chịu muôn vàn đòn roi tra tấn dã man của kẻ thù, anh Nguyễn Văn Trỗi vẫn giữ vững khí tiết cách mạng, không một lời khai báo, bảo vệ an toàn cho tổ chức và đồng đội. Nhận thấy không thể khuất phục được người chiến sĩ trẻ, chính quyền tay sai đã kết án tử hình anh.
Vào lúc 9 giờ 45 phút ngày 15 tháng 10 năm 1964, chúng đưa anh ra pháp trường tại Khám chí hòa. Trước họng súng của kẻ thù, anh Nguyễn Văn Trỗi không một chút run sợ. Anh từ chối bịt mắt và dõng dạc tuyên bố: "Hãy để tôi nhìn mảnh đất thân yêu của tôi!". Khi loạt đạn vang lên, anh đã hô vang những lời cuối cùng làm chấn động dư luận trong và ngoài nước: "Đả đảo đế quốc Mỹ!", "Việt Nam muôn năm!", "Hồ Chí Minh muôn năm!". Ba lần hô vang tên Bác Hồ cũng là lúc anh thanh thản ngã xuống ở tuổi 24, lứa tuổi đẹp nhất của đời người.
Sự hy sinh anh dũng của anh Nguyễn Văn Trỗi đã trở thành ngọn lửa châm ngòi cho phong trào đấu tranh của thanh niên, sinh viên khắp hai miền Nam - Bắc và lay động trái tim của những người yêu chuộng hòa bình trên toàn thế giới. Anh ngã xuống, nhưng tinh thần và khí phách kiên trung của anh vẫn sống mãi, đúng như nhà thơ Tố Hữu đã viết: "Có những phút làm nên lịch sử / Có cái chết hóa thành bất tử". Lắng nghe và tìm hiểu về câu chuyện của anh, em cảm thấy vô cùng xúc động, tự hào và tự nhận thấy trách nhiệm to lớn của thế hệ trẻ hôm nay.
Sự hy sinh của các anh hùng liệt sĩ là cái giá quá lớn để chúng em có được cuộc sống hòa bình, tự do và hạnh phúc. Là một đoàn viên thanh niên, em tự hứa sẽ luôn phấn đấu học tập thật tốt, rèn luyện đạo đức, tích cực tham gia các phong trào Đoàn để góp phần xây dựng quê hương, xứng đáng với dòng máu anh hùng của người chiến sĩ Nguyễn Văn Trỗi.



