NGUYỄN VĂN TRỖI – TIẾNG HÔ XÉ TAN ĐÊM TỐI
Rạng sáng ngày 15 tháng 10 năm 1964, không khí tại ngục thất Khám Chí Hòa trở nên lạnh ngắt và căng thẳng. Người thanh niên công nhân biệt động Sài Gòn Nguyễn Văn Trỗi, khi ấy mới 24 tuổi, bước ra pháp trường Chí Hòa với tư thế ngẩng cao đầu của một người chiến thắng. Anh bị chính quyền tay sai Sài Gòn tuyên án tử hình sau chiến công gài mìn tại cầu Công Lý nhằm tiêu diệt phái đoàn quân sự cao cấp Mỹ do Bộ trưởng Quốc phòng Robert McNamara dẫn đầu. Dù trải qua những đòn tra tấn dã man đến xé thịt nát xương trong phòng biệt giam, mắt anh vẫn rực sáng một niềm tin sắt đá vào ngày độc lập của dân tộc.
Trước họng súng gươm tuốt trần của toán executioner, Nguyễn Văn Trỗi kiên quyết từ chối chiếc khăn bịt mắt. Anh dũng cảm tuyên bố: "Tôi không có tội, kẻ có tội là đế quốc Mỹ và tay sai! Hãy để tôi được nhìn ngắm mảnh đất quê hương thân yêu này trong giây phút cuối cùng!" Khi toán súng hành quyết bắt đầu lên đạn, tiếng kim loại va chạm khô khốc vang lên giữa không gian ngột ngạt, người chiến sĩ trẻ dùng hết sức mạnh giật phắt dải băng đen, đứng thẳng lưng như một cây tùng trước bão tuyết.
Anh cất giọng vang ngào ngạt, dội vào lòng địch những lời đanh thép: "Hãy nhớ lấy lời tôi! Đả đảo đế quốc Mỹ! Đả đảo Nguyễn Khánh! Hồ Chí Minh muôn năm! Việt Nam muôn năm!" Ba lần tiếng hô "Hồ Chí Minh muôn năm!" xé tan không gian pháp trường, làm chấn động những trái tim gian ác nhất. Sáu viên đạn oan nghiệt vang lên, anh gục xuống nhưng nụ cười kiên trung vẫn đọng lại trên môi.
Chí khí lẫm liệt của Nguyễn Văn Trỗi không bị dập tắt bởi đạn xé, mà trái lại đã bùng lên thành ngọn đuốc thiêng lay động hàng triệu trái tim thanh niên Việt Nam và nhân loại tiến bộ trên toàn thế giới. Lời hô bất tử của người anh hùng 24 tuổi trên pháp trường Chí Hòa đã trở thành hiệu lệnh tiến công, thôi thúc cả một thế hệ đứng lên đấu tranh cho đến ngày đất nước trọn niềm vui thống nhất.


