Nguyễn Văn Trỗi và lời hô trước pháp trường
Một người chiến sĩ trẻ đứng trước cái chết vẫn giữ vững khí phách, biến khoảnh khắc cuối cùng thành lời khẳng định lý tưởng sống.
Sài Gòn năm 1964, không khí căng thẳng bao trùm. Những hoạt động bí mật diễn ra âm thầm giữa lòng đô thị.
Nguyễn Văn Trỗi, một công nhân điện, được giao nhiệm vụ đặc biệt: đặt mìn tại cầu Công Lý, nơi đoàn xe của Robert McNamara sẽ đi qua.
Anh chuẩn bị kỹ lưỡng. Nhưng kế hoạch bị lộ. Anh bị bắt ngay trước khi kịp thực hiện nhiệm vụ.
Trong những ngày bị giam giữ, anh bị tra hỏi, ép cung. Nhưng không có lời khai nào làm lung lay ý chí của người chiến sĩ trẻ.
Ngày 15 tháng 10 năm 1964, pháp trường được dựng lên.
Nhiều người có mặt hôm đó – binh lính, quan chức, cả phóng viên – trở thành những nhân chứng cho giây phút cuối cùng.
Khi bị trói vào cọc, Nguyễn Văn Trỗi vẫn bình thản. Người ta định bịt mắt anh.
Anh từ chối.
Giây phút cuối cùng, anh hô vang:
"Hồ Chí Minh muôn năm! Việt Nam muôn năm!"
Tiếng hô ấy vang lên giữa không gian nặng nề, khiến những người chứng kiến không thể quên.
Loạt súng nổ.
Nhưng từ khoảnh khắc đó, cái tên Nguyễn Văn Trỗi không còn là một cá nhân – mà trở thành biểu tượng của lòng dũng cảm và tinh thần bất khuất.



