Người có công giúp đỡ cách mạng

Nguyễn Văn Voi

Nguyễn Văn Voi – Những bước chân không mỏi nơi vùng biên Vĩnh Hội Đông

An Giang09/06/2026PHƯỜNG TÂN CHÂU (PHƯỜNG TÂN CHÂU)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Văn Voi – Những bước chân không mỏi nơi vùng biên Vĩnh Hội Đông

Những năm cuối thập niên 1970, khi biên giới Tây Nam của Tổ quốc đứng trước nhiều thử thách, hàng ngàn cán bộ, chiến sĩ và người dân An Giang đã chung sức bảo vệ quê hương. Trong dòng người ấy có ông Nguyễn Văn Voi, sinh năm 1947, quê quán Long Phú, An Giang, hiện cư trú tại khóm Long Thị D. Dù không trực tiếp chiến đấu nơi tuyến đầu, ông đã góp phần bằng những công việc thầm lặng nhưng vô cùng quan trọng: tải thương và vận chuyển đạn dược phục vụ lực lượng làm nhiệm vụ.

Tháng 11 năm 1978, tình hình tại khu vực biên giới huyện An Phú diễn biến căng thẳng. Trước yêu cầu cấp bách của nhiệm vụ bảo vệ địa bàn, nhiều người dân địa phương được huy động tham gia phục vụ chiến đấu. Với tinh thần trách nhiệm và lòng yêu quê hương, ông Nguyễn Văn Voi đã tình nguyện nhận nhiệm vụ tại địa bàn Vĩnh Hội Đông, huyện An Phú.

Từ ngày 05 tháng 11 năm 1978 đến ngày 13 tháng 11 năm 1978, ông tham gia công tác tải thương và vận chuyển đạn dược. Khoảng thời gian chỉ hơn một tuần lễ nhưng đã để lại trong ông những ký ức sâu sắc về tình quân dân và tinh thần đoàn kết trong những ngày tháng khó khăn của quê hương.

Nhiệm vụ tải thương là công việc đầy trách nhiệm. Mỗi khi có người bị thương cần được đưa ra khỏi khu vực nguy hiểm, ông cùng những người trong tổ công tác nhanh chóng lên đường. Những đoạn đường đất vùng biên còn nhiều khó khăn, nhưng mọi người luôn nỗ lực hết sức để bảo đảm người bị thương được đưa đến nơi an toàn trong thời gian sớm nhất.

Song song đó, ông còn tham gia vận chuyển đạn dược phục vụ các lực lượng làm nhiệm vụ. Những chuyến hàng tiếp tế được chuyển đi liên tục trong điều kiện khẩn trương. Ai cũng hiểu rằng việc bảo đảm hậu cần là yếu tố quan trọng giúp lực lượng phía trước hoàn thành nhiệm vụ bảo vệ quê hương.

Điều ông nhớ nhất không phải là sự vất vả của công việc mà là tình người trong những ngày gian khó. Từ lực lượng làm nhiệm vụ đến bà con địa phương, tất cả đều chung một ý chí bảo vệ vùng đất biên cương. Mọi người động viên nhau, chia sẻ từng ngụm nước, từng bữa cơm giản dị và cùng vượt qua những thử thách của thời cuộc.

Những ngày tham gia phục vụ chiến đấu tại Vĩnh Hội Đông đã giúp ông cảm nhận sâu sắc sức mạnh của tinh thần đoàn kết. Dù mỗi người đảm nhận một công việc khác nhau, nhưng tất cả đều góp phần vào mục tiêu chung là giữ gìn cuộc sống bình yên cho nhân dân và bảo vệ chủ quyền biên giới quốc gia.

Sau khi hoàn thành nhiệm vụ vào ngày 13 tháng 11 năm 1978, ông trở về với cuộc sống thường ngày. Tuy nhiên, ký ức về những ngày tháng ấy vẫn luôn hiện diện trong tâm trí ông như một niềm tự hào. Đó là khoảng thời gian ông được góp phần nhỏ bé của mình vào công cuộc bảo vệ quê hương trong những thời điểm khó khăn nhất.

Ngày nay, khi nhắc lại những ngày ở Vĩnh Hội Đông, ông Nguyễn Văn Voi luôn xúc động bởi những kỷ niệm không thể nào quên. Ông cho rằng mỗi người dân khi ấy đều là một chiến sĩ trên mặt trận bảo vệ quê hương, dù ở bất kỳ vị trí nào. Chính sự đồng lòng của quân và dân đã góp phần làm nên sức mạnh để vượt qua những thử thách của lịch sử.

Gần nửa thế kỷ đã trôi qua, vùng biên giới năm xưa đã khoác lên mình diện mạo mới với cuộc sống thanh bình và phát triển. Thế nhưng, trong ký ức của ông Nguyễn Văn Voi, những ngày tham gia tải thương và vận chuyển đạn dược tại Vĩnh Hội Đông vẫn là một phần ký ức đẹp đẽ và thiêng liêng.

Đó chính là “thời hoa lửa” của ông – khoảng thời gian mà lòng yêu nước được thể hiện bằng những việc làm giản dị, bằng tinh thần trách nhiệm và bằng sự cống hiến âm thầm vì quê hương, đất nước. Những bước chân không mỏi của ông và nhiều người dân khác năm ấy đã góp phần viết nên những trang sử đáng tự hào của vùng đất An Phú anh hùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn