Nguyễn Vi Hợi – Mũi chốt chặn kiên cường trên đường số 7 và cửa ngõ Sài Gòn
Nguyễn Vi Hợi – Mũi chốt chặn kiên cường trên đường số 7 và cửa ngõ Sài Gòn
Nguyễn Vi Hợi sinh năm 1951, dân tộc Kinh, quê ở xã Phú Khê, huyện Cẩm Khê, tỉnh Vĩnh Phú. Khi được tuyên dương Anh hùng, đồng chí là thượng sĩ, trung đội phó Đại đội 9 bộ binh, Tiểu đoàn 9, Trung đoàn 64, Sư đoàn 320, Quân đoàn 3, đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam.
Từ năm 1972 đến tháng 4 năm 1975, chiến đấu trên các chiến trường Tây Nguyên và Nam Bộ, Nguyễn Vi Hợi đã chỉ huy tiểu đội, trung đội tham gia 14 trận, diệt 200 tên địch, bắt gần 300 tên, trong đó có một chuẩn tướng đối phương. Riêng bản thân đồng chí diệt 43 tên, bắt 120 tên, bắn cháy 6 xe tăng, xe bọc thép và thu 8 chiếc khác.
Ngày 19 và 20 tháng 3 năm 1975, tại khu vực phía nam Cheo Reo (đường số 7), tiểu đội do Nguyễn Vi Hợi chỉ huy làm nhiệm vụ chốt chặn quân địch rút chạy. Ngay từ những phút đầu, đồng chí bắn hai quả đạn B40 diệt hai xe tăng, làm đội hình địch rối loạn. Trong hai ngày chiến đấu quyết liệt, tiểu đội đã diệt 40 tên, bắt 46 tên, bắn cháy 9 xe tăng, xe bọc thép; riêng Nguyễn Vi Hợi diệt 21 tên, bắn cháy 6 xe.
Ngày 1 tháng 4 năm 1975, đồng chí dẫn đầu tiểu đội truy kích trên đường số 5, tiến công sân bay Đông Tác (Phú Yên), bắt được tên tướng Cẩm – phó tư lệnh Quân đoàn 2 đối phương – và kêu gọi 47 tên khác đầu hàng.
Trong những ngày cuối tháng 4 năm 1975, tại chốt Cầu Bông (tây bắc Sài Gòn), Nguyễn Vi Hợi chỉ huy trung đội đánh lui nhiều đợt phản kích ác liệt, giữ vững trận địa, góp phần quan trọng vào thắng lợi của cuộc Tổng tiến công và nổi dậy mùa Xuân năm 1975.
Luôn đoàn kết, tận tình giúp đỡ đồng đội, được đơn vị tin yêu, Nguyễn Vi Hợi được tặng một Huân chương Quân công Giải phóng hạng Ba, một Huân chương Chiến công Giải phóng hạng Nhì, một Huân chương Chiến công Giải phóng hạng Ba và bốn lần đạt danh hiệu Dũng sĩ. Ngày 15 tháng 1 năm 1976, đồng chí được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.


