Nguyễn Việt Khái – Người chiến sĩ lấy thân mình làm điểm tựa cho Tổ quốc
Những cánh rừng tràm, rừng đước Cà Mau chìm trong màn sương mỏng. Xa xa, tiếng chim đêm xen lẫn tiếng sóng vỗ bờ kinh. Hôm nay, nơi Khu tưởng niệm Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Việt Khái, nhiều đoàn học sinh, đoàn viên thanh niên đến dâng hương. Các em lặng người trước bức tượng người chiến sĩ với ánh mắt kiên nghị hướng về phía trước.
Nguyễn Việt Khái – Người chiến sĩ lấy thân mình làm điểm tựa cho Tổ quốc
"Có những con người ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng tên tuổi của họ còn ở lại mãi với quê hương. Máu của họ thấm vào đất, để đất nở thành những mùa độc lập..."
Đêm miền Tây lặng gió.
Những cánh rừng tràm, rừng đước Cà Mau chìm trong màn sương mỏng. Xa xa, tiếng chim đêm xen lẫn tiếng sóng vỗ bờ kinh. Hôm nay, nơi Khu tưởng niệm Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Việt Khái, nhiều đoàn học sinh, đoàn viên thanh niên đến dâng hương. Các em lặng người trước bức tượng người chiến sĩ với ánh mắt kiên nghị hướng về phía trước.
Người hướng dẫn khẽ nói:
"Đồng chí Nguyễn Việt Khái đã hiến trọn tuổi thanh xuân cho Tổ quốc. Cuộc đời anh là bản anh hùng ca của lòng dũng cảm và sự hy sinh."
Câu chuyện đưa mọi người trở về hơn nửa thế kỷ trước...
Những năm cuối của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, chiến trường miền Tây Nam Bộ vô cùng ác liệt. Kẻ thù với nhiều phương tiện hiện đại liên tục mở các cuộc hành quân càn quét, hòng tiêu diệt lực lượng cách mạng.
Trong những ngày gian khó ấy, có một người chiến sĩ trẻ mang tên Nguyễn Việt Khái.
Sinh ra trên mảnh đất giàu truyền thống yêu nước, từ thuở nhỏ anh đã chứng kiến cảnh quê hương chìm trong bom đạn. Những mái nhà cháy đỏ, những người mẹ mất con, những người cha mất vợ... tất cả đã nuôi lớn trong trái tim người thanh niên ấy một khát vọng duy nhất:
Giành lại độc lập cho dân tộc.
Khi vừa đủ tuổi, Nguyễn Việt Khái tình nguyện gia nhập lực lượng vũ trang cách mạng.
Đồng đội nhớ về anh như một người lính có dáng người rắn rỏi, ít nói nhưng luôn nở nụ cười hiền hậu. Mỗi lần chuẩn bị xuất kích, anh đều là người kiểm tra vũ khí cho đồng đội trước, còn mình bao giờ cũng nhận phần khó khăn nhất.
Anh thường nói:
"Nếu mình đi trước thì đồng đội sẽ bớt nguy hiểm hơn."
Đó không phải lời nói cho có. Đó là cách anh sống.
Chiến trường miền Tây không chỉ có bom đạn.
Đó còn là những cánh đồng nước ngập, những rừng tràm đầy muỗi vắt, những con kinh chằng chịt và những cuộc hành quân kéo dài hàng tuần chỉ với vài nắm gạo rang.
Có những ngày cả đơn vị phải ngâm mình dưới nước từ sáng đến tối để tránh máy bay trinh sát.
Có những đêm phải bò hàng cây số qua hàng rào dây thép gai.
Có lúc nhiều ngày liền không có nổi một bữa cơm nóng.
Nguyễn Việt Khái chưa từng than vãn.
Mỗi khi đồng đội mệt mỏi, anh lại kể chuyện quê nhà, kể về những mùa lúa chín, về tiếng võng của mẹ, về ngày đất nước thống nhất.
Những câu chuyện giản dị ấy giúp mọi người quên đi cái đói, cái rét và cả cái chết luôn rình rập.
Một trận đánh lớn được giao cho đơn vị.
Nhiệm vụ vô cùng nguy hiểm.
Đối phương xây dựng hệ thống phòng thủ kiên cố với nhiều lô cốt, hỏa điểm và xe bọc thép yểm trợ.
Muốn mở được cửa tiến công, phải có người áp sát tiêu diệt hỏa điểm đầu tiên.
Đó gần như là nhiệm vụ cảm tử.
Không ai bảo ai.
Nguyễn Việt Khái lặng lẽ bước lên.
Anh nói với chỉ huy:
"Cho tôi đi."
Đồng đội nhìn anh.
Không phải vì anh gan dạ hơn mọi người.
Mà bởi ai cũng hiểu, người nhận nhiệm vụ ấy rất có thể sẽ không trở về.
Đêm xuống.
Mưa lất phất.
Từng chiến sĩ bí mật áp sát mục tiêu.
Chỉ còn vài chục mét.
Bất ngờ...
Một quả pháo sáng bắn lên.
Cả khu vực sáng rực như ban ngày.
Tiếng đại liên nổ dữ dội.
Đất đá tung lên mù mịt.
Nhiều chiến sĩ bị ghìm chặt trước hỏa lực dày đặc.
Nếu không tiêu diệt được hỏa điểm này, toàn bộ mũi tiến công sẽ gặp nguy hiểm.
Nguyễn Việt Khái ôm khối bộc phá lao lên.
Đạn cày xới trước mặt.
Đạn cắt rách cả thân cây.
Anh vẫn tiến.
Mười mét...
Năm mét...
Ba mét...
Tiếng nổ dữ dội vang lên.
Hỏa điểm im bặt.
Ngay lập tức, bộ đội đồng loạt xung phong.
Mục tiêu bị đánh chiếm.
Trận đánh giành thắng lợi.
Nhưng...
Nguyễn Việt Khái đã nằm lại trên chiến trường.
Người chiến sĩ trẻ ấy đã dùng chính tuổi xuân của mình để mở con đường chiến thắng cho đồng đội.
Sáng hôm sau.
Khi khói súng tan dần, đồng đội trở lại nơi anh ngã xuống.
Không ai cầm được nước mắt.
Một người khẽ nói:
"Khái đi rồi... nhưng anh đã mở đường cho tất cả chúng ta."
Họ gói anh trong chiếc tăng bạc màu.
Bên cạnh là lá cờ giải phóng còn vương khói súng.
Giữa rừng tràm lộng gió, đồng đội tiễn biệt người chiến sĩ bằng lời hứa giản dị:
"Chúng tôi sẽ chiến đấu đến ngày đất nước thống nhất."
Lời hứa ấy đã trở thành hiện thực.
Mùa xuân năm 1975, non sông liền một dải.
Đất nước bước vào kỷ nguyên hòa bình.
Tên tuổi Nguyễn Việt Khái cũng từ đó được khắc ghi trong lịch sử.
Với những chiến công và sự hy sinh đặc biệt xuất sắc, anh được Đảng và Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Đó không chỉ là phần thưởng dành cho một cá nhân.
Đó còn là sự tri ân đối với biết bao người lính đã ngã xuống vì độc lập dân tộc.
Ngày nay, trên quê hương miền Tây, những con đường nhựa đã thay cho lối mòn năm xưa.
Những cánh đồng lúa xanh ngút ngàn.
Tiếng máy cày thay tiếng đại bác.
Tiếng trẻ em đến trường thay tiếng bom rơi.
Thế nhưng, mỗi khi nhắc đến Nguyễn Việt Khái, người dân vẫn dành cho anh sự kính trọng đặc biệt.
Tên anh được đặt cho trường học, đường phố và các công trình tưởng niệm.
Những nén hương vẫn được thắp lên mỗi dịp lễ, tết.
Không phải để nhắc lại chiến tranh.
Mà để nhắc rằng:
Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao máu xương.
Đối với thế hệ trẻ hôm nay, câu chuyện về Nguyễn Việt Khái không chỉ là câu chuyện của một người anh hùng.
Đó còn là bài học về lý tưởng sống.
Anh không chiến đấu để được ghi tên vào lịch sử.
Anh chiến đấu vì đồng đội.
Vì nhân dân.
Vì ngày mai đất nước không còn tiếng súng.
Chính sự bình dị ấy đã làm nên sự vĩ đại.
Mỗi đoàn viên, thanh niên khi đứng trước anh linh người anh hùng đều có thể tự hỏi:
"Nếu sống trong thời chiến, mình có đủ dũng khí như anh không?"
Và trong thời bình:
"Mình phải học tập, lao động, cống hiến như thế nào để xứng đáng với sự hy sinh ấy?"



